Ở Hamburg, thời gian đã dừng lại

1123

Ít nhất là với những người hâm mộ của Hamburger SV (hay HSV).

Dân Hamburg, hay chính xác hơn là một nửa số dân tự nhận mình là người Hamburg có một niềm tự hào, đội bóng đá Hamburger SV, biệt danh là Khủng long (Der Dinosaurier) hay Quần đùi đỏ (Die Rothosen). Một nửa còn lại dành tình yêu cho FC St.Pauli. HSV thì chơi ở Bundesliga, St.Pauli thì chơi ở Bundesliga 2 (giải hạng nhì của Đức, giống như Championship của Anh hay La Liga B của Tây Ban Nha hay Serie B của Ý hay Ligue 2 của Pháp). So với Bayern Munich hay Dortmund, HSV dù có một bề dày thành tích truyền thống khiêm tốn hơn, suốt 130 năm tồn tại họ đã 6 lần vô địch Đức, 3 cúp Quốc gia Đức (DFB-Pokal), 1 cúp C1 vào năm 1983. Nhưng từ khi Bundesliga ra đời vào năm 1963, HSV là đội bóng duy nhất chưa bao giờ xuống hạng, ngay cả Bayern Munich vốn sừng sỏ như thế cũng không thể giữ được kỉ lục ấy vì tới 1965 họ mới tham gia Bundesliga. HSV cũng là CLB giàu truyền thống thứ 5 của Đức,

Cơ bản mà nói, HSV bây giờ giống Leeds United hay Nottingham Forest của bên Anh ngày trước, từng có một thời quá khứ hào hùng nhưng giờ đây chỉ còn là cái bóng của chính mình. Nhiều năm qua, HSV chật vật để trụ hạng tại Bundesliga. Tính tới mùa giải 2017-2018, HSV đã 2/5 lần kết thúc mùa giải ở vị trí gần bét bảng xếp hạng. Họ trụ hạng thành công nhờ thắng 2 trận play-off trong vòng 5 năm qua. Có cảm giác ở Bundesliga lúc này HSV như một kẻ sống vật vờ, chưa bao giờ là đội mạnh nhưng lại sống dai nhách và ngạo nghễ duy trì sự hiện diện tại giải đấu cao nhất của Đức suốt 55 năm qua. Vậy nên ở sân Volkspark của HSV mới có một bảng đồng hồ điện tử đếm thời gian của họ ở giải đấu này.

Vậy mà chiếc đồng hồ ấy đã dừng lại vào thứ 7 tuần trước, sau vòng đấu cuối cùng của Bundesliga. Đó là một vòng đấu kịch tính, mặc cho Bayern đã vô địch trước vài vòng, cuộc chiến dành vé ra châu Âu và cuộc chiến trụ hạng vẫn chưa đến hồi ngã ngũ. HSV ở cuộc chiến thứ hai, cạnh tranh với Wolfsburg vị trí thứ 16, vị trí để tham dự trận đấu play-off với đội thứ 3 của 2.Bundesliga dành vé chơi ở Bundesliga. HSV không tự quyết được số phận của mình, họ đứng ở vị trí thứ 17, thua Wolfsburg 2 điểm và phải chiến đấu hết mình trong khi cầu cho Wolfsburg thua cuộc trước FC Koln, đội bóng xem như đã rớt hạng.

1_9

HSV thắng Borussia Monchengladbach 2-1, nhưng Wolfsburg cũng thắng Koln 4-1. Và thế là lần đầu tiên sau 55 năm, HSV rớt hạng. Kỉ lục 55 năm ở Bundesliga chấm dứt, toàn sân Volkspark chìm trong khói và tiếng la ó giận dữ, cả đội HSV thất vọng. Quá tam ba bận, HSV không thể lặp lại kì tích trong các năm 2014, 2015 khi họ kết thúc ở vị trí 16 và chiến thắng ở loạt play-off. Đó là kết quả của một mùa giải không thể tệ hơn, 34 trận đấu, 8 chiến thắng và chỉ có 31 điểm. Không có phép màu cho Hamburger SV nữa.

Và bảng đồng hồ điện tử đã dừng lại. Bảng đồng hồ điện tử đã đi vào huyền thoại của Hamburg nay không còn nhảy số tính thời gian nữa. Nó dừng lại ở 54 năm, 261 ngày, 0 giờ, 36 phút và 2 giây. Bảng đồng hồ sẽ dừng ít nhất 1 năm trước khi đếm lại từ con số 0 khi HSV trở lại Bundesliga lần tới.

hsv-uhr

Tối thứ 7 hôm ấy, ở Hamburg có một màu buồn, mặc cho lễ hội sinh nhật cảng Hamburg đang diễn ra rôm rả, những người mặc áo xanh của Hamburg mang gương mặt buồn. Là một người sống ở Hamburg và từng đến xem HSV ngay tại sân Volkspark, tôi cũng cảm thấy chút tiếc nuối. Chẳng ngờ trận thắng Stuttgart 3-1 vào cuối tháng 10 ấy là lần cuối cùng được xem HSV đá ở Bundesliga. Cái không khí sôi nổi cuồng nhiệt vốn có vào cuối tuần giờ cũng sẽ vơi đi phần nào chăng?

HSV sẽ có nhiều việc phải làm vào mùa giải sau nếu muốn quay trở lại Bundesliga. Nhưng trước măt, từ góc nhìn một người xem bóng đá trung lập, việc HSV xuống chơi ở 2.Bundesliga năm sau không hẳn đã là chuyện buồn. Khi HSV chơi ở giải hạng nhì, họ sẽ gặp St.Pauli ít nhất 2 lần trong năm, và thế là trận derby Hamburg sẽ trở lại và bảo đảm sẽ rất hấp dẫn. Nghe giang hồ đồn derby Hamburg cũng rực lửa chả kém gì derby thành Milan, derby Manchester hay derby vùng Merseyside.

Dù sao đi nữa, dân Hamburg vốn lạc quan sau một vài ngày buồn bã đã vui vẻ trở lại. Họ làm party…nhân việc CLB con cưng bị xuống hạng, thậm chí là để vừa uống vừa cầu cho HSV sẽ trở lại Bundesliga. “Chúng ta sẽ trở lại” là câu nói thường thấy ở trên các poster ủng hộ HSV những ngày này, cũng như trong những dòng bình luận của dân Hamburg.

Và sau 2 trận derby Hamburg năm tới, biết đâu bảng đồng hồ ở Volksparkstadion sẽ hoạt động trở lại?  

nintchdbpict000405499902

(Ảnh: nguồn từ Internet)

Advertisements

Berlin, a season of sakura

I was lucky to have a sunny Sunday in Berlin to enjoy the beauty of cherry blossom. At first, I thought I have to travel all the way down to Bonn the see the legendary cherry blossom road, but then Berlin changed my mind. Just 1-hour travelling between S-Bahn Lichterfelde Sued and S-Bahn Bornholmer Strasse with S25 train, I got to see the two most popular places in Berlin to hanami (flower viewing). The trees were planted along Mauer Weg, where the infamous Berlin Wall used to stand before its collapse in 1989. The street where the trees are now is named after a Japanese TV, who made a campaign calling donation from Japanese to grow these trees in 1990. 

Sakura symbolizes peace, rebirth and mindfulness. Once the wall, now the trees, how beautiful the history is.

It was April and spring has come. Nothing beats an outing Sunday with the Sun, picnic and your beloved ones under sakura flowers.

Japanese cherry blossoms are a timeless metaphor for human existence. Blooming season is powerful, glorious and intoxicating, but tragically short-lived — a visual reminder that our lives, too, are fleeting.

Why don’t we marvel at our own passing time on earth with the same joy and passion?

(Helen from NotWithoutMyPassport)

 

Ghi chép từ IJF18

logo_ijf

Festival Báo chí Quốc tế – International Journalism Festival (IJF) là một sự kiện thường niên được tổ chức ở Perugia, Ý. Năm nay là lần thứ 12 được tổ chức, festival là một trong những sự kiện lớn nhất của báo chí Châu Âu cũng như thế giới. Hàng năm, hàng trăm người không chỉ nhà báo mà còn những người hoạt động trong ngành báo chí và các lĩnh vực liên quan quy tụ về đây để chia sẻ và trao đổi các vấn đề chuyên môn cũng như bàn về các xu hướng mới hay tương lai của báo chí thế giới.

Tui có tham gia sự kiện năm nay với vai trò là tình nguyện viên. Ngoài hàng trăm khách mời, hàng ngàn người tham dự thì còn khoảng 300 tình nguyện viên hoạt động trong các nhóm khác nhau để phục vụ cho festival. Ngoài nhóm photography mà tui tham gia, còn có các nhóm khác như social media, web magazine, press hay video… Tham gia làm tình nguyện viên có 2 cái lợi, thứ nhất là bớt được chi phí ăn ở do tình nguyện viên được cho chỗ ở và ăn trưa miễn phí, cái thứ hai là hoạt động tình nguyện viên cho festival được tổ chức không khác gì công tác truyền thông cho một sự kiện quốc tế lớn. Ví dụ như việc có một trung tâm báo chí (press center) phục vụ riêng cho festival, các phiên thảo luận đều được chiếu trực tiếp trên YouTube hay website của festival cập nhật liên tục mỗi ngày bằng hình ảnh, bài viết, video phỏng vấn khách mời. Vì thế áp lực làm việc của tình nguyện viên tương đối lớn với một ngày làm việc từ 6h sáng đến 10h tối. Với sinh viên báo chí, việc làm tình nguyện viên tại festival cho các bạn cơ hội thực hành và có thêm kinh nghiệm đưa tin cho công việc thực tế sau này.

2018 Apr 12 - Backstage-3

Điều hay của festival là hầu như mọi thứ đều miễn phí. Các sự kiện mở cửa miễn phí cho người dân tham gia, các tình nguyện viên và ban tổ chức làm việc trên tinh thần tự nguyện, chính quyền thành phố Perugia tài trợ địa điểm tổ chức và khách mời đến chia sẻ cũng không lấy phí. Cá nhân người viết cho rằng đây là một nỗ lực đáng quý của ban tổ chức nhằm mang báo chí lại gần với người quan tâm hơn. Có những sự kiện mà người tham dự xếp hàng dài hàng giờ để tham dự, không chỉ là người Ý mà còn từ nhiều quốc gia khác, thậm chí từ châu Phi hoặc Nam Mỹ.

2018 Apr 15 - Backstage-7

Một tình nguyện viên chụp hình như tui thì sẽ phụ trách chụp từ 4-6 sự kiện mỗi ngày, một nửa số đó là những sự kiện được tự chọn, còn lại là được sắp xếp. Trong những lúc không có việc, tình nguyện viên được tự do tham dự những phiên thảo luận mình quan tâm. Như đã đề cập ở trên, ngoài những vấn đề về chuyên môn như kinh nghiệm đưa tin, các câu chuyện tác nghiệp, festival còn là nơi để những nhà quản lý, những người có liên quan đến báo chí chia sẻ những xu hướng mới hay trao đổi về tương lại của báo chí thế giới. Tham dự khoảng hơn 20 phiên thảo luận, người viết xin tóm gọn lại vài ghi chép từ festival này.

  1. Liệu MoJo – Mobile Journalism là tương lai của báo chí?

Rất nhiều sự kiện tại IJF18 lần này lấy chủ đề là MoJo. Khi smartphone trờ thành môi trường tương tác chính hiện nay, báo chí bị đặt trước thách thức sống còn phải thay đổi với sự xuất hiện của mạng xã hội. Yusuf Omar, một trong những người tiên phong với Hashtag Your Stories đưa ra giải pháp sử dụng mạng xã hội và xây dựng câu chuyện từ chính cộng đồng. Nhà báo bây giờ không còn là người độc quyền đưa tin, nhưng là người hướng dẫn cộng đồng kể câu chuyện của chính mình qua mạng xã hội như Instagram hay Snapchat. Bằng cách này, người dân có thể trực tiếp nêu ra vấn đề mà nhiều lúc bị “lãng quên” trên báo chí chính thống và đưa câu chuyện dễ tiếp cận hơn.

Phần chia sẻ của Omar có thể xem tại đây:

 

 

Tương tự, đứng về phía của báo chí, hãng tin độc lập NowThis cũng chia sẻ kinh nghiệm đưa tin về một cuộc biểu tình ở Mỹ bằng việc kết hợp mạng xã hội và tác nghiệp tại hiện trường bằng…smartphone. NowThis cũng dựa vào việc xây dựng nguồn tin từ cộng đồng và mạng xã hội để đưa tin về một sự kiện địa phương trước cả CNN. Phần chia sẻ của NowThis còn có bài học kinh nghiệm mà họ rút ra khi thực hiện đưa tin kết hợp mạng xã hội và ghi hình trực tiếp (live stream) tại hiện trường. Đặc biệt, phần chia sẻ này là của một biên tập viên gốc Việt:

 

Cũng là MoJo, trong cuộc đi bộ lúc 6h sáng với Robb Montgomery, vấn đề đưa ra lại là phương thức tác nghiệp với smartphone. Robb hướng dẫn mọi người thực hiện các video phim tư liệu, biên tập và xử lý đều bằng iPhone và iPad. Ông cũng hướng dẫn việc trang bị đồ nghề sao cho gọn nhẹ nhất và dễ dàng nhất với phóng viên, tất cả đều xoay quanh iPhone. Như thế, một phóng viên hiện trường không cần thiết phải dùng thiết bị chuyên dụng vẫn có thể thực hiện phóng sự một cách chuyên nghiệp và chất lượng nhất.

Xem thêm về Robb Montgomery tại SmartFilmSchool.com hoậc hashtag #MoJoTrek

2018 Apr 12 - Sunrise Film Walk-7

MoJo phát triển còn ảnh hưởng đến báo chí địa phương (local journalism), đây là các tờ báo có khu vực phát hành giới hạn trong một khu vực hoặc thành phố. Quy mô nhỏ, số lượng phát hành ít, nguồn lực hạn chế đẩy báo chí địa phương vào tình thế buộc phải thay đổi để sống còn quyết liệt hơn trước thách thức của mạng xã hội, các trang tin và các tờ báo lớn có độ phủ rộng hơn. Phiên thảo luận về chủ đề này là một trong những phiên mình thích nhất tại festival khi những biên tập viên làm việc tại các tòa soạn báo nhỏ chia sẻ cách thức để họ tồn tại hiện nay, từ việc lên online nhưng vẫn duy trì mảng in, tăng tương tác với bạn đọc bằng tranh luận, giảm đưa tin thuần túy, tìm những câu chuyện thật sự gần gũi với độc giả sở tại, tìm kiếm sự trung thành hơn là số lượng người đọc. Điều quan trọng là các báo này xem việc vận hành tờ báo là tìm kiếm một mô hình kinh doanh – business model với một giá trị thương hiệu nhất định.

Ngoài ra, từ buổi này khiến tui quan tâm đến khái niệm “hyper-local”. “Địa phương” – “local” ở đây nên được giới hạn trong phạm vi nào, định nghĩa như thế nào?

Xem phần thảo luận này tại đây:

 

 

 

  1. Dữ liệu và kiểm tra sự thật (Data-driven, Fact-checking)

Một phần lớn thời lượng của festival tập trung vào chủ đề này. “Dữ liệu lớn” – Big Data, đang trở thành từ khóa thời thượng của báo chí thế giới hiện nay. Các sự kiện trong festival tập trung rất nhiều vào việc làm sao khai thác data thật hiệu quả để xây dựng nên sản phẩm báo chí. Trong báo chí hiện đại, vai trò của những tay học IT và khoa học dữ liệu ngày càng lớn trong các tòa soạn. Các hãng media lớn đã xây dựng những ban ngành, cơ sở chuyên trách về dữ liệu. Họ sử dụng công nghệ hiện đại, hợp tác với Google, Facebook, Twitter để thu thập dữ liệu, sau đó xử lý và diễn giải tin tức từ cho những sự kiện đang diễn ra.

Một mặt khác là việc kiểm tra nguồn tin đang ngày càng trở nên quan trọng. Khi tin giả – fake news ngày càng tăng cả về số lượng và độ tinh vi, các tòa soạn phải xây dựng cơ chế kiểm tra sao cho thật hiệu quả và nhanh chóng. Từ những chia sẻ tại festival, có thể thấy fact-checking đang được tự động hóa bằng máy móc và thuật toán. Đây là sự kết hợp khác giữa IT và báo chí trên nền tảng Big Data. Fullfact.org có thể xem là một ví dụ. Ngoài ra các trường đại học cũng tham gia cuộc chơi khi Bill Adair, người sáng lập PolitiFact và hiện là lãnh đạo của Duke Reporters’ Lab từ Đại học Duke mang đến festival những nghiên cứu mới nhất mà team của ông đang thực hiện để xây dựng nền tảng fact-check online trực tiếp cho các tòa soạn, mà mới đây nhất là công cụ SciCheck hay app check Thông điệp liên bang hàng năm của tổng thống Mỹ trực tiếp.

Xem phần chia sẻ của Bill Adair tại đây:

 

  1. Tự động hóa

Có một bản tin nhỏ dịp Olympic mùa đông 2018 tại Hàn Quốc về việc Yonhap – Thông tấn xã Hàn Quốc đã sử dụng robot để viết tin tường thuật kết quả thi đấu của đại hội từ kết quả máy tính gửi về. Điều đó cho thấy hiện nay những tin tức đơn giản, tường thuật đơn thuần đã có thể được thực hiện bằng robot. Tự động hóa báo chí – automated journalism cũng là một trong những xu thế hiện nay khi rất nhiều cơ quan báo chí như DW hay France24 bắt đầu sử dụng robot trong hoạt động đưa tin của mình, như việc kiểm tra nguồn tin hay dịch thuật. Báo YLE của Phần Lan còn chia sẻ cách thức họ sử dụng robot Voitto của mình để sản xuất 380 bản tin trong 1 đêm về cuộc bầu cử ở Phần Lan và làm sao để nhà báo và robot phối hợp với nhau. Robot sẽ làm giảm chi phí sản xuất báo chí xuống thấp khi tiền trả cho phóng viên tác nghiệp không còn nhiều nữa. Như vậy người phóng viên sẽ phải làm gì?

Đây là câu hỏi được tranh luận rất nhiều trong khuôn khổ festival. Tui xin để ngỏ câu trả lời.

Xem phần tranh luận về báo chí tự động tại đây:

 

Ngoài ra, còn rất nhiều những tham luận, các tọa đàm liên quan đến nhiều chủ đề khác nhau tại Festival Báo chí này. Tuy nhiên, vì lười viết và các chủ đề này đều là quan tâm cá nhân nên tui tạm để dành cho các bài khác. 3 vấn đề nêu trên là 3 vấn đề theo tui là quan trọng nhất đối với báo chí hiện nay.

Nhân việc có vụ lùm xùm ở báo TT gần đây, tui cũng chia sẻ một số thảo luận của cánh nhà báo về vấn đề liên quan dưới đây. Câu chuyện quấy rối tình dục không chỉ diễn ra trong môi trường báo chí Việt Nam mà còn ở nhiều nơi trên thế giới. Như vậy các nhà báo nữ quốc tế đối mặt với vấn đề này như thế nào? Ngoài ra, phong trào #MeToo còn được nhìn nhận dưới góc độ pháp luật.

Sexual Harassment in the Newsroom:

 

#USTOO: Sexual Harassment, Gendered Threats and Press Freedom:

 

Legal Issues in Reporting on #MeToo:

 

Mọi người có thể xem tất cả các chương trình và chủ đề tại festival lần này tại đây:

Programme of IJF18

Tất cả các sự kiện đều được ghi hình và phát trực tiếp trên YouTube, để xem lại, mọi người có thể vào channel của IJF để xem những đề tài mình quan tâm:

IJF Channel

Tui hi vọng chia sẻ này có thể giúp ích được cho những ai đang học tập, làm việc trong nghề báo hoặc quan tâm đến báo chí. Tui không hoạt động báo chí ở trong nước nhiều nên không chắc những gì tui thấy và nghe ở Ý có đang là thực tế trong nước không nhưng thôi thì cứ ghi ra ở đây, biết đâu sẽ giúp được ai đó quan tâm.

Perugia, 4/2018

2018 Apr 13 - Backstage-7

 

 

Lonesome Town

Bài này mới nghe được gần đây, trong album nhạc phim The End Of The F****** World. Soái ca share nguyên cái album trong Spotify, mở ra nghe thì có bài này.

Lonesome Town được Baker Night viết, Ricky Nelson trình bày lần đầu năm 1958 và gắn luôn với tên tuổi của Ricky. Ricky chẳng may qua đời sớm do tai nạn máy bay năm 1985, thọ 45 tuổi, thật ngắn ngủi cho một giọng hát nhẹ nhàng mà tình cảm.

Chả hiểu sao nghe bài này lại cứ nhớ về Đà Lạt, cái thị trấn cô đơn như bài hát kể về làm người ta liên tưởng tới cái “thành phố buồn lắm tơ vương có cơn gió chiều lạnh buốt tâm hồn” mà Lam Phương viết về. Có lẽ điểm chung nằm ở chỗ đó là nơi những kẻ thất tình tìm đến để gặm nhấm nỗi cô đơn, để tìm quên những kí ức cũ chăng?

There’s a place where lovers go to cry their troubles away
And they call it lonesome town, where the broken hearts stay
You can buy a dream or two to last you all through the years
And the only price you pay is a heart full of tears

Goin’ down to lonesome town, where the broken hearts stay
Goin’ down to lonesome town to cry my troubles away
In the town of broken dreams the streets are filled with regret
Maybe down in lonesome town I can learn to forget

In the town of broken dreams the streets are filled with regret
Maybe down in lonesome town I can learn to forget 

Thích nhất hai câu cuối.

F1010002

First of slide, last of Vietnam

This entry is about a film roll.

It was one of the very last film rolls I took in Vietnam before leaving for Denmark in 2016. It was also my very first slide film roll (a.k.a positive film or chrome film), the Fujifilm Astia 100F, outdated (don’t remember the expired date). It was taken with my beloved Canon QL17 GIII and developed with E6 process at LLab before they ran out of chemicals.

In this roll, most of photos are portraits of people I met before leaving, also a few snapshots of my daily life. Being outdated and not so well maintained, the film roll changed its original colors into a fading and yellow-ish tone. But this tone was quite interesting too.

Having been keeping the scans for a while in my laptop then. Now it’s time to show them out.

This slideshow requires JavaScript.

‘Post A Letter’ Brings Back The Forgotten Joy Of Writing Letters

Published on Jutland Station on Apr 4, 2017.

http://www.jutlandstation.dk/post-a-letter-aarhus/

‘Post A Letter’ brings back the forgotten joy of writing letters

If you are a snail-mail lover, you are not alone in Aarhus. Every first Monday of the month you can meet with a group of aficionados to send letters and postcards to your friends and family.

Have you ever written a letter to your loved ones?

Many years ago, it could be foolish to ask this question. Obvious even. Letters were the only medium of communication, so billions of them were sent and received all over the world. However, nowadays if you ask this question, many will say no, especially youngsters who are more familiar with and prefer communicating via SMS, e-mail and messaging apps.

The habit of writing letters seems to be fading more and more in modern life. It’s a pity because the charm of receiving a letter in the post is a good feeling. The expectancy, the surprise. Fortunately, Caroline Schouboe Deleuran and Olivia Boe Mortensen decided to relive the habit and put it into fashion again, here in Aarhus, with their monthly ‘Post A Letter’ pop-up event.

2017 Mar - Post A Letter-19

Bringing old-school back into the game
‘Post A Letter’ (PAL) started in 2012 by a student on exchange in Aarhus. Today it is run by Deleuran and Mortensen, both 20-years-old. Close friends from their school days, they teamed up after falling in love with the event when writing their first letter back in 2014. They began supporting the previous organisers, but in January 2016 officially took over the position of main organisers.

“I just really love it. I love it so much, I wanted to keep it going, and I thought Olivia and I could do good things with this activity. And we think that we are doing quite well,” recalls Deleuran about her motivation when they took over the responsibility.

Caroline and Olivia, the girls behind the project.

PAL takes place every first Monday of the month at Café Smaglos in Aarhus. Anybody can stop by between 19:00 and 22:00, pick their paper and write letters or postcards to their loved ones. All stationery is sponsored by Post Nord, the joint postal service of Denmark and Sweden, and every participant receives three free stamps to send their letters to anywhere in the world.

Adding some creativity
Deleuran and Mortensen are in all the details. Days before the event, they go shopping to buy the stationery, including papers, pencils, glue and stickers, making creative envelopes from old magazines to save money and uphold a sustainable approach to the project.

When PAL is over the two collect, sort and count the letters. The addresses and stamps on each letter are carefully checked so that they don’t get lost before being taken to the postal service and sent on their way.

2017 Mar - Post A Letter-29

The biggest PAL in Denmark
Though PAL Aarhus has its sister in Copenhagen, organised on the first Tuesday of every month, Deleuran considers Aarhus to be the biggest letter-writing event in Denmark. There are usually 50-100 participants per event, which means the number of mails and postcards she and Mortensen collect can be up to 300.

PAL is definitely  growing. When Deleuran joined the event three years ago, there were only 20-25 attendees. The atmosphere was more relaxed, and at that time she could write as many letters as she wanted. More and more people now attend, which means the girls are quite busy. In the beginning it was mostly Danes who attended, but now the nationalities are diverse.

Showing up early and reserving your seat is a good idea these days.

Keeping the joy alive
Mortensen expresses that organising PAL means she can help people use their time to do something meaningful for their loved ones. Deleuran also mentions how they can share the joy of writing letters to other people, which is why the duo keeps this going. But they are not alone: they receive plenty of good feedback from participants expressing their joy at having been a part of the event.

PAL was even made into a short film by some multimedia students. And the event produces some curious stories – one attendee wanted only to write a letter to the White House to express her anger to President Trump.

The concept of writing a letter is an amazing thing. When you sit down, think, get creative and use your hands to write what you think, it means much more than a simple text message. And it doesn’t have to be a long letter; it can simply be a small drawing, but when sent to your dearest ones, it can mean a lot. It is a way of connecting with people that seems to be forgotten very easily nowadays.

If you are still in love with snail-mails, why not give ‘Post A Letter’ a try at their next event?

2017 Mar - Post A Letter-24

A Too-Perfect Picture

2015 Oct - Giang Pham's-29

Tựa đề là một trong những bài viết về nhiếp ảnh mà mình thích nhất, đăng trên New York Times cách đây 2 năm, viết bởi Teju Cole.

Xem bài viết ở đây: A Too-Perfect Picture.

Bài viết đăng vào thời điểm xảy ra scandal của Steve McCurry, một trong những nhiếp ảnh gia nổi tiếng nhất hiện nay. Steve McCurry chụp cho NatGeo, là tác giả của bức Afghan Girl nổi tiếng. Ông bị phát hiện can thiệp vào hình ảnh của mình, chỉnh sửa thậm chí là thay đổi nội dung các bức ảnh của mình. Chuyện chỉnh sửa thì không ai cấm, nhưng việc thay đổi nội dung ảnh đăng trên báo chí thì là chuyện lớn, nhất là với một người xưng mình là phóng viên ảnh (photojournalist) như Steve. Scandal này nổi một thời gian, sau không biết do ảnh hưởng của Steve quá lớn hay có sự thỏa hiệp của NatGeo mà vụ việc dần lắng xuống, Steve cũng thay đổi danh xưng của mình từ photojournalist ông chuyển sang tự gọi mình visual story-teller.

Scandal của Steve và tranh cãi về giới hạn đạo đức nghề nghiệp của ông thì không bàn ở đây, Trong bài viết của Teju Cole, khía cạnh được nhắc tới nhiều hơn là tư duy ảnh của Steve. Cole chỉ trích tư duy ảnh của Steve, cũng như của một bộ phận truyền thông phương Tây, khi hình ảnh Ấn Độ trong ảnh của Steve không phản ánh cuộc sống thực tế mà chỉ là những khuôn mẫu, những hình ảnh lặp đi lặp lại từ hàng chục năm trước. Đây là tư duy mang đậm định kiến và áp đặt văn hóa, khi những ấn tượng từ quá khứ vẫn còn đọng lại, đóng những hiểu biết về một nền văn hóa, một xã hội trong một cái khung cũ kỹ. Hình ảnh về một nền văn hóa, thay vì được cập nhật cùng với xã hội, lại dừng lại ở những thứ đẹp đẽ, hoang dại và không có ánh sáng văn minh từ hàng chục năm trước. Điều này rất phổ biến trong tư duy phương Tây hiện nay, nhất là những quốc gia có quá khứ thực dân. NatGeo thực tế đã thừa nhận điều này mới đây trong một cuộc bài báo trên The Guardian:

National Geographic: for decades, our coverage was racist

“National Geographic comes into existence at the height of colonialism, and the world was divided into the colonisers and the colonised. That was a colour line, and National Geographic was reflecting that view of the world.”

NatGeo xuất hiện vào thời đỉnh cao của chủ nghĩa thực dân, lúc đó thế giới bị chia hai, hoặc là đi xâm lược hoặc bị xâm lược. Đó là một ranh giới rõ ràng và NatGeo phản ánh thế giới quan lúc bấy giờ.

Đó là thế giới quan của những kẻ đi xâm lược, xem mình là bậc khai sáng văn minh cho các quốc gia thuộc địa. Tiếc thay, thế giới quan này hiện nay vẫn còn tồn tại trong suy nghĩ của nhiều người phương Tây. Nhân vấn đề này, mình nhớ tới cuộc tranh luận nửa năm trước về ảnh của Rehahn, một nhiếp ảnh gia người Pháp nổi tiếng với những tấm ảnh về Việt Nam, phản ánh một tư duy tương tự. 

Matca đặt ra vấn đề ở đây: Thấy gì sau những “nụ cười ẩn giấu” của Réhahn?

Nhìn rộng ra, truyền thông thế giới khi nhìn vào một quốc gia đã luôn có sẵn một định kiến, một ấn tượng cố định về quốc gia đó, như khi nói về Việt Nam, người ta luôn nói về chiến tranh chẳng hạn. Đây là thứ rất khó để thay đổi khi hệ thống giáo dục và truyền thông cứ ra rả vào đầu người ta những thứ có sẵn như thế. Nó thậm chí ảnh hưởng đến tâm thế của người ta khi đi du lịch hoặc đến làm việc tại một quốc gia khác. Vụ của Dan Heuer gần đây là một ví dụ.

Quay lại chuyện ảnh ọt, tư duy đóng khung cũng là thứ tồn tại trong nhiếp ảnh Việt Nam, việc này thì nhiều người đã nói. Người ta chạy theo rập khuôn những hình ảnh áo dài, người dân tộc thiểu số, đồi cát hay đồng quê mãi mà không biết mình đã vô tình xây dựng một ấn tượng về Việt Nam sai lệch trong mắt người xem ảnh nước ngoài.

Vậy nên mình đồng ý với Teju Cole, khi nhiếp ảnh phải phản ánh được hơi thở đương đại, phải cập nhật được những thay đổi của xã hội. Những gì đã qua, những huy hoàng của quá khứ, hãy xếp lại vào thành một bộ sưu tập để lâu lâu lật lại thay vì bấu víu lấy nó và biến nó thành một thứ ảo ảnh.

What honors those we look at, those whose stories we try to tell, is work that acknowledges their complex sense of their own reality.