A rainy afternoon story

Mr.Tai is a barber in Binh Quoi area, Saigon. I interviewed him a few weeks ago for a feature for Agencia EFE about the sinking of Saigon. I came back last Tuesday to help him transfer English lessons from his old CDs to his phone as promised from our last meeting.

When we finished the transfer, it started raining heavily, turning the street in front of his shop into a flood, as high as the motorbike wheels. I had no other option but waiting until the rain stopped. We started chatting about our mundane life, about his journey from a soldier to a barber in this area, about his 40 years in Binh Quoi witnessing the transformation from a small village to a crowded urban area and how he learned English by himself just to be able to chat with his foreign customers who once-in-a-while come here to get a cheap haircut from a luxury hotel nearby.

Fortunately, I brought along my camera. As the flood got higher, I started to shoot some photos. I missed good shots from the previous times, my camera got water inside once and the other time there was no flood. I felt bad towards my editor because I could not give her good shots for the article, so I concentrated seriously this time. I told Mr.Tai I would continue to Nguyen Huu Canh Str. later to get more photos as he suggested.

The rain was about to stop, the flood in Binh Quoi started to sink. Mr.Tai told me to stay for a while and waited for him. He came back to his home, some tens of meters from the shop in the nearby alley.

He came back soon after that, with a bowl of noodles and a cup of milk coffee. He told me to have them. I was reluctant at first but he told me to eat before leaving.

“Eat then you will have enough energy to take photos later, boy. I was helped by people everywhere I went when I was a soldier. It is normal to help others.”

When I left, he wished me good luck with the photos. I thought there must be a destiny here. He could have just been a normal person who I interview then forget but I have met this man 4 times in two weeks. The first 3 times were to finish my assignment, the 4th time was for a promise from the 3rd time that I would help him with his CDs.

The bowl is just instant noodles with some spring onions and the milk coffee is instant coffee. But to me, they were delicious in an afternoon rain in Saigon.

A simple joy from a decent nice man.

Waving farewell

I came across this article yesterday:


This is one of the best photography projects that I’ve seen recently. Personal, simple yet touching, the story keeps lingering in my mind until now.

I’ve always been admiring long-term projects. There are commitment, patience, endurance, passion and other competences put into these works. I am obsessed with the transformation under the flow of time, to see things gradually change and interact with the surrounding world. This project has most of these elements. The photos are simply snapshots, but moving me at a very personal level. Perhaps, having lived away from home has brought me enough sensibility to be touched by just a series of repeated snapshots throughout years.

Most of the images in “Leaving and Waving” are offhand snapshots, captured in the brief moments of a car’s retreat. Only the final shot, of an empty driveway, allowed Dikeman more time. After her mother’s funeral, she set up a tripod on the street and shot fifty frames while her sister waited at a nearby Starbucks. Last spring, her son left her own home, in Columbia, Missouri, to drive east for his first job out of college. They loaded up his car with belongings, and, as it idled in the driveway, he looked at his mother and asked, “Aren’t you going to take a picture?” Dikeman, a bit surprised, rushed inside to retrieve her camera and, for the first time, accept a fresh role in an old ritual.

Eren Orbey

How beautifully the last words of the article are written. The repetition, the family context and the awareness of Dikeman and her family somehow remind me of the movie Eternity by Tran Anh Hung.

This also questions me about the value of a photo and the importance of things in life.

An appreciation

Good news today when my first individual photobook was published. Not a big documentary project but a development project collaborated with CARE International. I’m glad that my first photobook at least is something meaningful enough to create some good impacts.

This bilingual book can be downloaded here: tinyurl.com/Ara-Tay-photobook

And this makes my day:

We all get delighted when our work is appreciated, right?

The eyes of others

Laos, 04/2016. Just a snapshot at the night market. The lady should have wear a traditional silk shirt.

Amid the sea of news related to the worldwide pandemic, I found a worth-to-read article a few days ago.


The author created a library of fake travel photos in Asia, or to be more precise, a comprehensive collection of so called “travel photos” which in reality are “images that have been staged, organised, pre-planned – or ones that use models and/or props.” in order to help judges in travel photography competitions whether the photos they are judging are real or not. To me, I think this is a brilliant idea. Not only about the purpose but also the motivation within the author. The article reads my mind.

This is how children in Northwest Vietnam look like in their daily routine. Traditional costumes are expensive and only for important occasions.

I and the author though do not share an exact definition of travel photography, we reach the same agreement at the purest core of the genre. We believe in the actuality of something. That’s a real moment capturing people at a place as exact as they have always been in their daily existence. To me, travel photography should describe the existence of the people, the culture, the place no matter how mundane they are. As a travel photographer, one must take the responsibility to capture what he actually witnesses but what he supposes to see or what he thinks it should be. Sadly, the style of staging travel photos have always been a prominent choice among photographers nowadays. Everyday on social networks like Facebook or mostly Instagram, those photos keep flourishing on the screen following our swiping thumbs, gaining likes and praises from the virtual community. They even bring prizes and fame from competitions for their author. In Vietnam, photos of this kind are the prize-winning secret for any photographer, not alone the essential element to be recognised as a photography artist.

A typical photo-trip in Vietnam, google “Moc Chau children with balloons” then give it a thought.

Many years ago when I first began my photography journey, I was lured by these images. The perfect beauty, the “cultural authenticity”, the “stories” and people inside these photos motivated me to travel to those places with the hope of capturing the same moments I had seen. Perhaps, it was the urge to experience something “authentic”, something that may be lost in the future. But then for many times, I found myself in great disappointment when it turned out that the reality I witnessed was far different from what I saw in the photos. My eagerness was splashed every time I learned that everything was stage while the depicted culture was not there anymore. Many famous photographers whom I used to admire lost my respect when I found out that they faked their photos and made up a whole stories, too. I eventually turned my back against this type of photography. It is unethical to stage a photo with models in a specific background and then claiming it “travel photography”. I am sure if asking the author of those images whether they are staged, one can spot the lies or the confused attitude.

The fishermen on Inle Lake, Myanmar. When I was there in 2014, payment for fishermen was not as popular as it is now and not many fishermen did acrobatic moves.

I came across this issues a few times. The most recent one was when I traveled to Central Highlands a few months ago for a documentary project, I got some conflicts with my colleague about our methodology for the photoshoot when he wanted to stage the photos and tell the stories by creating them out of the context of his photos. How the hell should we call this documentary? Even if we call that travel photography, it did not suit my ethics, thanks.

I recall the conversation with my cousin 5 years ago in Moc Chau when we traveled together for some nice photos of the Northwest. He brought some candies and balloons with him to a village of people from ethnic minorities. Candies were for kids as a “payment” while balloons were the props for the kids to play with. He told them to play with the balloons and took photos of those moments. The photos were uploaded to some photo community pages and gained him some popularity. When I asked him the reason to do so, he simply explained that not everybody has enough time and effort to travel to a place and wait until they capture a nice photo. By staging a photo they want, photographers can ensure their chance to have their desired photos without taking so much time and effort. Hearing this explanation, I wonder myself if there is something wrong here.

Binh Ba, 2014. I don’t think people would like to see fishermen in casual T-shirts sewing their fishing net and wearing caps.

My cousin’s explanation can be a proper reason for people to create fake travel photos. But there is actually one thing that goes wrong here, the aesthetics. The lack of an education of how we perceive beauty created a mindset of a standardised beauty for everything in life. The cripple aesthetics forces us to accept the illusion of the one and only beauty for every subject except a specific beauty based on our personal inner self. We are forced to replicate a dead culture that we believe to be authentic instead of seeing it as a growing body in which some may be lost or transform to adapt to the flow of development. Our illusion of social approval makes us capture what the outer society wants to see or what they believe to be beautiful. We lost our own senses to others.

For me, fake travel photos imitate the work of previous people and at that moment, our experience of a trip is another experience of someone else. The fake travel photos represent the weak self-esteem of us when we give up our own belief and aesthetics and see the world by the eyes of others.

Then, what is the meaning of travel?

Thuy Xuan incense village in Hue, 03/2020. The plastic chair is only for photography. When there is no request from tourists, the owner takes the chair out.

A farewell to the “bunker”

I saw this video in the Mundus Journalism Alumni Group yesterday.

This is a goodbye video to the recent DMJX building. DMJX, or Danish School of Media and Journalism, was the place where I studied for my first year of Mundus Journalism in Denmark, along with Aarhus University. They are moving to a new campus which located near the University while the old building will preserved as a part of a new residential area.

When I watched the videos, came along many flashbacks. The “bunker”, as we called the building following its characteristic design, was among my favourite places in Aarhus. I still remember Rogers’ and Flemming’s lectures, drinking games in the basement bar every Friday afternoon, evenings when our Documentary Club lighted the white screen or the free wine for everyone from some random parties. This was also the place where I lost my bike for the first time ever, after being too carefree to lock it for a long time. I was lucky enough to sneak around the campus and every frame in the video now becomes familiar to me. How I miss my solitude in the multimedia room beside the Canon flatbed scanner, working on my negatives developed a few days before in the darkroom of Godsbanen until midnight, then enjoyed a quiet bike ride back home.

What a time to recall all good old days. Those days were full of excitement.

The “bunker” will surely stay in our memory.

A leap year

I should have written something earlier for this day, February 29th. In a day that only appears every four years, I understand why people keep posting something on their social media to commemorate this day. It must be a good feeling to recall something you had 4 years ago, sometimes unexpectedly because people tend to forget mundane stuff. I guess since Facebook introduced their Memories feature, the norm of posting on social media on Feb 29th has taken a leap forward.

I don’ t have anything special today. Nothing exceptional. I just went to a boring wedding (which I think the date of Feb 29th is the reason for the couple to organise). Some daily routine and wandering around social media to see how people commemorate a leap year.

I recalled a few previous leap years that I had. I used to post something on social media for every Feb 29th. Found out I am no different than other people. And this blog entry seems to be a continuation of this habit. But back then, I think I have more emotional motives to think about Feb 29th. Such as 4 years ago, I was in Hanoi, it was a good time back then.

For this year, nothing much except this song.

I thought it was an OST from The Leap Year (which is suitable and perhaps comes to my mind because of the movie), turned out I was wrong, haha.

And actually, this entry is written on March 17th, 18 days later.

Ly cafe mùng Một

Bài này đã được viết trước Tết mấy tuần nhằm kiếm gạo ăn Tết. Gạo đã có mà rủi thay không được ra giấy nên mùng Một nay đăng lên đây để khoe chơi, xem như khai phím đầu năm.

Vài năm qua, mùng Một Tết tôi hay ghé Cheo Leo, quán cafe quen thuộc của mình. Việc thưởng thức một ly cà phê sữa nóng yêu thích ở quán cafe lâu đời nhất ở Sài Gòn vào ngày đầu năm mới với tôi là một sự khởi đầu ngọt ngào, tôi xem việc này như việc nhiều người đi hái lộc hay khai bút đầu xuân vậy.Cũng là một sự may mắn vì quán luôn mở cửa vào sáng mùng Một. Suốt nhiều năm qua, quán mở cửa xuyên Tết, chỉ đóng cửa sớm vào trưa ngày 30 Tết để chủ quán có thời gian lo việc dọn dẹp nhà cửa và chuẩn bị cúng giao thừa. Vài năm nay, có lẽ do các cô chủ đã thấm mệt do ảnh hưởng tuối tác mà quán đóng cửa luôn cả ngày 30 Tết, làm nhiều kẻ muốn uống ly cafe cuối cùng của năm cũ cũng không thể uống ở quán quen.Dù sao đi nữa, sáng mùng Một ở Cheo Leo lúc nào cũng rộn ràng. Các cô chủ tạm gác lại vẻ tất bật thường ngày đon đả cười nói với khách, dành chút thời gian nói lời chúc năm mới với những vị khách đầu tiên, không quên lì xì cho họ những phong bao kèm số tiền nhỏ lấy hên đầu năm. Trong tiếng nhạc xuân xập xình từ hai cái loa cũ, mấy người khách quen chào nhau mấy câu, số đông lúc này là mấy người dân sống gần đấy vốn đã uống quen nhiều năm qua. Mấy ngày Tết quán chỉ mở nhạc xuân cho đúng không khí, tạm thôi không bật những bản bolero quen thuộc. Ngày Tết đường phố cũng đỡ ồn ào nên đi bộ từ đầu hẻm 109 Nguyễn Thiện Thuật đã nghe thấy tiếng nhạc xuân từ quán Cheo Leo, xem như là một chút thú vị hiếm hoi cái ở thành phố ồn ào này.

Ở cạnh quán Cheo Leo là một gia đình người Việt gốc Hoa, ngày Tết vẫn còn giữ nhiều phong tục truyền thống. Ngồi ở trước cửa có thể quan sát cảnh một đại gia đình sum họp ngày Tết. Con cháu khắp nơi kéo đến chúc Tết, cười nói, bắn kim tuyến thay pháo Tết rồi tụm năm tụm bảy nói chuyện rôm rả. Khách uống cà phê nhìn cảnh nhà bên vui vẻ đón năm mới hẳn cũng thấy vui lây. Tranh thủ lúc trưa khi quán bớt đông, mấy cô chủ có thêm thời gian tán chuyện với khách. Khi thì mấy lời hàn huyên hỏi thăm người này người kia, khi thì nhắc lại vài kỉ niệm xưa cũ. Thường thì trong lời của các cô, Tết năm nào cũng bớt vui hơn Tết của năm trước đó một chút, có lẽ vì trong xã hội này, những gì vừa mới quen thuộc thì hay phải nhường chỗ cho những thứ mới hơn, sự đổi mới nhanh đến mức quay đi quay lại đã không còn nhận ra nơi mình từng sống, như cái cách mấy cô hay nhắc về Tết ở Sài Gòn chẳng hạn. Những dãy kiot bán mứt và quà Tết quanh chợ Bến Thành hay dọc đại lộ Lê Lợi ngày xưa bao giờ cũng có không khí hơn những gian hàng siêu thị nơi mấy bà nội trợ chen nhau. Tiếng pháo nổ đì đùng đêm 30 bao giờ cũng mang lại nhiều háo hức hơn ngắm pháo hoa qua màn ảnh nhỏ. Cảm giác gia đình kéo nhau qua hàng xóm chúc Tết lúc nào cũng ấm áp hơn những con người đô thị mỏi mệt tìm chút nghỉ ngơi khỏi công việc trong mấy ngày Tết. Có cái sự nhớ thương hoài niệm cái không khí Tết năm cũ, khi người ta còn nghèo tài sản mà tình cảm thì giàu bao la.

Con hẻm nơi tôi uống cafe vốn toàn dân cố cựu, những người Sài Gòn lao động đã sống ở đấy hàng chục năm nên cái nếp sinh hoạt ngày Tết vẫn còn ít nhiều nét đặc trưng. Từ quán cafe đi ra là vài tụ bầu cua cá cọp, vài tụ tài xỉu, vài tụ đánh tiến lên, hàng xóm tụ tập chơi lấy hên đầu năm, chỉ chơi đúng 3 ngày Tết xong ai cũng quay lại cuộc sống hàng ngày. Nghe đồn cũng có mấy người ghé qua chơi đúng một lần cho vui lấy hên xui đầu năm, có bà nọ chơi tài xỉu một lần mất cả 800 ngàn đúng một lần rồi đi chơi. Mấy người không chơi thì kéo ghế mủ ngồi tán dóc với nhau sau khi chúc Tết họ hàng, không thì cũng qua nhà hàng xóm ý ới như mọi ngày. Thỉnh thoảng có mấy em bé hay mấy cô em trẻ trung diện áo váy mới xúng xính đi chơi Tết dạo qua trong hẻm, làm các tay chơi thỉnh thoảng được giải lao con mắt một chút.Cái nếp sinh hoạt này nhiều khi chỉ mấy khu dân lao động ở Sài Gòn mới có, mà nghe dân trong hẻm bảo bây giờ đã ít vui hơn ngày xưa. Ngày xưa thì nhiều tụ hơn, công an vào hốt thì cứ bỏ bàn ôm tiền mà chạy. Và nếu có tay chơi nào có đói bụng trưa mùng Một, bà bán bún riêu, bà bán bánh mì ốp la, ông bán bột chiên mì xào vẫn bán. Cũng như cafe Cheo Leo, ngày Tết họ vẫn mở hàng bán như bao ngày bình thường, ở con hẻm 109 này thì để phục vụ mấy tụ đỏ đen, mấy tay chơi này đánh cũng mau đói dữ lắm.

Và có hàng trăm hàng ngàn quán ăn khác cũng như thế. Chắc không đâu mà đi chơi Tết lại sướng như ở Sài Gòn, có đói thì cũng không sợ thiếu đồ ăn. Ngay cả đêm 30 người ta có đi chơi giao thừa về cũng có thể tìm một tô phở hay hủ tíu ở bất kì con đường nào. Thậm chí nếu người ta chán ngán với đồ ăn ở nhà thì có thể ra ngày đầu hẻm tìm tô mì quen thuộc. Không khó để tìm thấy cụm từ ”Quán bán xuyên Tết”, “Quán không nghỉ Tết” ở Sài Gòn những ngày đầu năm, thỉnh thoảng kèm theo vài dòng mong khách ăn thông cảm vì quán phải tăng giá dịp Tết để phục vụ. Có lẽ đó là điều hiếm hoi để phân biệt một quán ăn hay tiệm nước đang phục vụ mùa Tết so với ngày thường.Ở Sài Gòn hoa lệ này, nơi nhịp sống luôn sôi động và bận rộn, có một lớp người luôn sẵn sàng cung ứng dịch vụ cho người dân bất cứ lúc nào từ chuyện ăn uống cho đến chuyện di chuyển, góp phần vào việc biến thành phố này thành một nơi không bao giờ ngủ. Với những người này, Tết là một trong những thời gian bận rộn nhất trong năm. Nếu hỏi một người lái taxi rằng anh ta kiếm được nhiều nhất vào lúc nào, anh ta sẽ trả lời là Tết. Nếu hỏi quán ăn rằng họ bán lời nhất vào khi nào, họ sẽ trả lời là Tết. Những con người cần mẫn làm việc và cung ứng dịch vụ để đảm bảo những người khác sẽ có thể đi chơi Tết thật trọn vẹn. Và sau những khi những ngày Tết đã qua, họ quay lại ngay với nhịp sống hàng ngày cùng bao người khác, có khi lại không kịp tận hưởng những ngày nghỉ ngơi thật sự, không tận hưởng cái “không khí Tết”mà người đi làm bình thường có được.Nếu định nghĩa rằng Tết là dịp để nghỉ ngơi sau một năm làm việc, là dịp để đi thăm gia đình họ hàng, là dịp để du ngoạn thưởng thức cảnh đẹp đất trời vào xuân thì người ta không thể tìm thấy chúng ở “Tết” của những người này. Gọi họ “không có Tết” theo định nghĩa thông thường thì hẳn cũng không sai. Tôi không nghĩ họ khó khăn đến mức không có một cái Tết thông thường như những nhóm người “không có Tết” khác, họ chỉ đơn giản làm công việc của mình như bao năm qua vẫn như thế.

Vậy nên mấy cô chủ ở Cheo Leo đã lâu lắm rồi không đi chơi xa. Người ta đi chơi Tết thì vẫn cần uống cà phê cơ mà.

Kodak Elite Chrome 100

I rarely shoot slide films. Expensive. Very expensive. Extremely expensive. Both film price and developing price cost an arm and a leg. Especially when film price is skyrocketing these days, I feel a little bit jealous of people who are wealthy enough to shoot slide without any concern. I only shoot slide films for special occasions and with cheaper outdated rolls.

Last Tet, I gave myself a treat by taking 2 slide film rolls, Kodak Elite Chrome 100. Both are outdated, bought with a decent price a few years ago. I was just back from Europe for Tet holiday at that time. With 6 weeks being home, I thought my time in Saigon deserved some sorts of privilege. I stopped being stingy with film options. These rolls were outdated anyway, it was better to shoot them as soon as possible before the quality went down.

The result was pleasing. Those rolls gave me an unexpectedly excitement. The vivid and rich colours as well as the film’s fine grain brought strong impression. I love the yellowish tone of the film, as if my eyes were knocked immediately when the slides came into my hands. I took some shots for a friend as a present when she announced her wedding, some shots for some long-time friends when we reunited, some shots about my daily travel around the city and some in Dalat.

There is a pure joy whenever I look back to these photos now.

Hamburg, out of focus

Not long after returning to Vietnam, Hamburg once appeared in my dream. One night, I dreamed about myself, in a hurry to catch a flight back to Hamburg. I was just home for a few weeks then, trying to get back to Vietnamese life after being away for a while. The dream was so vivid that it still haunts me sometimes until now.

I miss Hamburg occasionally. There were so many memories with this city. I miss my time there, where freedom is absolute and solitude keeps me company. I am still a bit lost here in Saigon, where life is noisy and I hardly have a quiet time for myself. I guess many overseas students feel the same when they return home, but somehow I feel myself slower than them in adaptation.

I take a look back some film rolls in Hamburg and here is one of them. Photos were taken from April to May last year by Olympus Pen-F, the won auction on eBay last March. I didn’t research much so I got the medical version which was only used with microscopes and this made focusing impossible. All I could do was composing and taking without any expectation of the photos. Then all came out of focus, nothing was clear, nothing was sharp, like the dream I had the other day.

The photos are like Hamburg, out of focus but always there, always has a shape that one can imagine and think about.

Chuyện hột vịt lộn

Chưa bao giờ dễ dàng để tìm được một quả trứng vịt lộn ở trời Âu.

Cái món ăn lề đường bình dân ở nhà này, như bao món ăn đường phố của Việt Nam khác, trở thành một thứ xa xỉ phẩm ở xứ văn minh. Người không hay ăn thì không sao, kẻ ưa thích thì đi lâu lại lên cơn cồn cào. Một năm rưỡi đầu tiên ở Đan Mạch và Đức, có nhiều lúc nhớ khôn tả xiết cái cảm giác cầm quả trứng nóng hổi vừa lấy từ trong nồi luộc, lấy muỗng đập đập vỏ trứng, bóc một mảng nhỏ, húp miếng nước luộc bên trong, vắt tí nước tắc vào muối tiêu rồi chấm vào phần ruột, từ từ múc từng mảng trứng, ăn kèm với ít rau răm rồi dần dần vét sạch thành vỏ. Hột vịt lộn trở thành một trong những món ăn để dành đợi ngày về nước ăn cho đã đời. Bản thân là dân Sài Gòn, lại trót nhớ nhung thêm cái món hột vịt lộn xào me. Hột vịt lộn xào chung với sốt me và rau muống rải thêm ít đậu phộng, là những ngày về khuya tấp đại vào lề đường kêu một anh bán dạo trên xe gắn máy. Thế là lại nhớ vị chua chua, ngọt ngọt của me lẫn trong mùi mặn mà của nước mắm. Người ta nhớ nhà qua những món ăn vặt. Những thứ tưởng đỗi bình thường đi xa lại hoá thân thương.

Mãi đến gần cuối năm ngoái, lưu lạc đã đời mới phát hiện ra ở Hamburg này có thể tìm được chút Sài Gòn thương nhớ ấy.

Người Việt lớn lên với một nền ẩm thực quá ngon lành thì dù có đi đâu xa cũng tìm cách mang theo món ăn quê nhà, dù nó…bất hợp pháp. Ở xứ châu Âu này, trứng vịt còn khó tìm chứ nói chi đến hột vịt lộn là thứ bị cấm. Vệ sinh an toàn thực phẩm, quyền động vật rồi nỗi sợ các loại dịch bệnh đẩy món ăn đường phố xứ châu Á hoang dại khỏi xã hội văn minh. Chả biết nên gọi là may sao hay không, người Việt lại là nhóm người hay xoay sở. Cái sự thèm đồ nhà khuyến khích những trại ấp hột vịt lộn lén lút trong lòng nước Đức và đâu đó ở mấy nước Đông Âu, theo đường cao tốc xuyên châu Âu đến những bà chị người Việt chuyên buôn bán đặc sản quê nhà trên Facebook. Mỗi tuần một đợt trứng về, người ta lại nhắn tin qua Messenger xin đặt, tối thiểu thì một chục, tối đa thì vô tư, chơi luôn cả gửi trứng qua đường bưu điện. Thế là nhờ những shop người Việt trên Facebook, quê nhà chỉ còn cách nhau vài phút gõ màn hình và vài đồng Euro.

Ở Hamburg giá chung của hột vịt lộn là 12 EUR/1 chục, ai bán cũng thế, rau răm mua thêm tầm 2-3 EUR/1 mớ ở chợ châu Á. Tính ra cũng 1.2 EUR một trái, gấp cỡ 5 lần quả trứng ở nhà. Cũng đắt, nhưng nhớ thì cũng chẳng màng. Hột vịt lộn bên này thì to, nhưng chất lượng thì không đều, có khi lại gặp mấy quả vịt dữa, và thường thì bên trong cũng ít thơm. Nhưng ở cái xứ xa xôi này, thế cũng là đủ. Hột vịt lộn bình dân trở thành món qăn quý đãi bạn bè đồng hương chung cảnh ngộ. Một chục hột vịt thì quả luộc ăn kèm lon bia như truyền thống, quả thì tập tành xào me không rau muống, một thứ không bị cấm nhưng đắt đỏ.

Với kẻ ghiền hột vịt lộn, ăn được một trái ở xứ người sau bao năm không được ăn đã là một niềm vui, huống hồ phát hiện ra rằng mình có thể mua được một cách lén lút.

Âu cũng là một “nỗi bất hạnh” của những người trót lớn lên trong sự yêu thương của ẩm thực đường phố Sài Gòn.