The narrative, Instagram and photographers

Coincidentally, last week read these two articles:

Why is narrative such a difficult concept for young photographers to master? 


Why Instagram Is the Worst Social Media for Mental Health

Both are interesting. Can you find any inter-relation between them?

In the first article, according to the survey of 1500 young adults and teens, Instagram was associated with high levels of anxiety, depression, bullying and FOMO, or the “fear of missing out”. Facebook, Snapchat and Twitter shared the same results too, but none was worse than Instagram. Posts on these platforms can also set unrealistic expectations and create feelings of inadequacy and low self-esteem.

Meanwhile, the author of the second article mentioned Instagram as the cause for “the lack of awareness of the importance of narrative in visual storytelling”. He argued that “the preoccupation with the single image on Instagram can reduce both attention span and the opportunity to develop complex and nuanced storytelling”.

Make sense?

Somehow I agree, the need to have attention and the urge to have your work exhibited may drive you away from a thoughtful editing process. A showcase on Instagram is usually just a collection of single images, scattered and without a narrative.

Photography is something more than the creation of a “successful” single image like how people always do on Instagram. Photography is a mean of story-telling, and usually one image is not enough to show a whole story. 

So, if you are keen on the documentary path, stay balanced. I don’t mean that we should stop using Instagram and other social media, they are good for profession too, but to develop something for our own photography eyes, we need something analog.

I always wish to print my own photos and go through an editing process with prints on the table. I think I should start soon. There should be no more delay.

Though being a student is kinda preventing me away from it. But I can figure out how.



It was a different New Year in Hungary

Chia sẻ bên bàn ăn

Someone used to tell me that in Western society, Christmastime is for family and New Year time is for friends. When Barni, my Hungarian friend, invited me to his home for this New Year, I got the chance to see a Western New Year with my own eyes.

What’s there at New Year in Hungary?

Đốt pháo hoa năm mới

Like other European cultures, New Year is the time for parties, mostly house parties. I followed Barni to a few house parties hosted by his friends. These parties often have around 10 people, only for close friends or those who are important to the host. Guests often come with small presents for the host along a bottle of wine or champagne. In these parties, people usually have dinner, drink wine and talk. The parties normally last till midnight, especially on New Year’s Eve there is also time for firecrackers and fireworks. In many European countries, people are allowed to buy firecrackers and fireworks during New Year time for celebration. Coming from a place where firecrackers were prohibited long time ago and fireworks are only available for the state, it was an exciting experience for me to light the fireworks and see them lighting up the sky. Unlike our 15-minute firework show back home, stepping into New Year in Europe is to watch the fireworks set by your neighbors, your friends or any people in town for over 1 hour from all around. Families went out, with children getting excited with those light and sound, greeting their neighbors in smiles while saying “Boldog új évet” (Happy New Year in Hungarian). Since it is so easy to travel throughout Europe, many people welcome their New Year in other countries with their friend, like Alicja, my Polish friend who traveled from her hometown near the border of Poland and Czech Republic to Frankfurt in Germany to enjoy her New Year joy with friends whom she met during her exchange in France.

Bóc quà năm mới

Another New Year’s Day

On the first day of New Year, Barni told me to get dressed and follow his family to a New Year party. We drove for around 1 hour to Tahitótfalu, a small town outside Budapest. At first, I thought it was just a family visit as usual, but then it turned out to be different when we arrived. It was an annual gathering of life-long friends. Barni’s parents had some close friends since when they lived together in a same dorm. After graduation, they gather every year on the first day of New Year. The reunion hence becomes a tradition for over 30 years. Every year, they drive to Tahitótfalu, where Mrs.Márti, a friend of Barni’s parents lives, enjoy lencsefozelék (or lentils stew, made from lentils, stewed pork, beef or rabbit with yoghurt and onion). Hungarians believe that eating lencsefozelék New Year’s Day will bring them happiness, luck, health, sucess and love for a whole year. Especially, this lencsefozelék was made with rabbit hunted by Mr.Kecsi, another friend among them. He went hunting a few days before the day then brought the meat to Mrs.Márti to cook. After meal, everybody gathered in the living room, enjoyed desserts made by Mrs.Mária, another member, with tea and coffee. For this reunion, stories are essential, and seem to be endless too. People shared everything with each other, about life, work or interesting journeys over the past year. Sometiems, Mrs.Márti made some games for everyone, like a game when each person had to pick 3 cards from her deck to describe their own year, including what they expected last year, how their last year turned out and what they look forward to in this year. During the day I am here, there was never such a lack of laughter.

Món lencsefozelék
The delicious lencsefozelék

When Barni and his brother were born, they were brought to the reunion along with their parents, and their friends did the same. Therefore, Barni and their children have been friends since their childhood. Another F2 generation have grown up together in the friendship of their parents, being good friends for over 20 years. They might not see each other often but they help each other al ot in life, for example Barni’s job was introduced by one of his parents’ friend in the group. Or the F2 are helping one member of them to move to Budapest without the help of their parents.

Trò chơi mô tả năm qua bằng 3 tấm hình của bác Márti
How I told about my 2017 and my expectation for 2018

“They are like my 2nd family, though we don’t have any blood relation. For some people here, this reunion is the only chance to see each other in a year so though they may live far away from here or they may be busy, people still make time for this day and try to spend a whole day here”, said Barni. This year, due to family issue, one member could not come, he called to every single person to send greetings.

Mọi người quây quần chia sẻ với nhau

When people left, Mrs.Márti invited her friends to join her idea that everyday, each person will write what they are grateful for in life and drop it into a jar till the next year’s reunion when they open the jar and read this to everyone.

Nhóm bạn cùng gia đình ngày họp mặt

Though only being here as a guest, I could feel the warmth and hospitality from everyone. That made a different beginning for my 2018. On the way home, I somehow thought of stereotypes about Western society, about relationships, about friendship, about family. I just realized it is only a few weeks to Tet, Vietnamese Lunar New Year, which is the time for reunion.

Hungary, 2018 Jan.

Tác giả chụp ảnh cùng với gia đình

It’s Christmas market, in Europe

To truly feel the atmosphere of Christmas in Europe, I invite you to cities and towns in Germany, to the Christmas Market, or Weihnachtsmarkt.


Christmas, always a special time of the year, is the season of reunion, the season of the festival or simply the end of an old year.

For Europeans, Christmas is also a time to rest after a year of hard work.

If you come to Europe at this time, one thing that can not be ignored is the Christmas market. Originating in Germany from the 14th or 15th century, the original Christmas market was just a feature of German-speaking countries. 

In the last few decades, Christmas markets have become increasingly popular throughout Europe and spread to other European countries such as France, Italy or Great Britain. 

However, to really feel the atmosphere of the Christmas market, Germany is probably the most appropriate choice.

Christmas Market in Hamburg

Christmas Market (or Weihnachtsmarkt in German) is one of unique features of Germany in December. 

Late November and early December is when Christmas markets are opened everywhere in Germany, whether it is a big city or a small town. 

Whether large or small, Christmas markets in Germany are usually open in public places such as churches, town halls or train stations. The stalls here are mostly made of wood, which has been a tradition for centuries.

A Christmas market in Luneburg

What do people sell at the Christmas market? 

In Germany, Christmas is not the place to sell everything as normal markets, but things that can only be found at Christmas. From handmade furniture, traditional toys or winter sweets like chocolate or cinnamon.


From handcrafted furniture …
… to the traditional toys sold in the Christmas market
A traditional Christmas candy stall. There are only gifts that can be found this season such as grilled nuts, candies or especially gingerbreads.
Traditional gingerbread of Germany (Lebkuchen)
Not only from the confectionery stalls, you can also enjoy traditional dishes made on site, such as the Schmalzkuchen.


In particular, indispensable in the Christmas market is the hot mulled wine (Gluhwein), the most popular Christmas drink in Europe. Feeling the warmth of the porcelain glass and the hot wine in the cold winter night is a delightful feeling when you go to Christmas market
Christmas Market is also a place for people to buy gifts for relatives …
Or to decorate your house for the holidays
Weihnachtspyramide, a traditional German toy and decoration during the Christmas season. Similar to the Mid-Autumn Festival lantern in Vietnam.
Games always appear in Christmas markets in Germany.
Where the children enjoy fun on merry-go-round
And there are fortune tellers willing to anticipate the future of their customers
You can stop by to listen to street musicians in Santa Claus costume playing Christmas songs, and do not forget to drop into the shoes of some changes.

Going to Christmas markets in Germany is one way to feel the true Christmas atmosphere in Europe. It’s space for everyone to gather …

… from colleagues meeting after work …
…for friends…
A place for babies with the first Christmas …
…and for middle-aged people to reminisce about old things
And of course, for dates.
At Christmas, people get closer. Sometimes just spend some time when you eat sausage to ask the seller a few questions, then comes a story
Everyone was happy, including the saleswoman, enough to give her a selfie picture in her spare time
And there are warm hugs for the winter too

Germany still strives to keep its traditions, especially during the Christmas season, the season of the family, the season of reunion. I looked at the children with their eager when their parents took the Christmas market.


Suddenly, I remembered the days in Vietnam when Tet is close by and I follow my mother to Tet markets. In Vietnam, there used to be Tet markets like these ones in Germany, some years ago.

But modern life has left those familiar ones behind.

Hamburg, 12/2017

“I fall in love too easily”

– Perhaps you hate me a lot. But why? You smiled to me for 3 times, flirtatiously

– Really? *Huh* Did I smile to you?

– Hey, one more time

– Although I did smiled to you, it is just because you are too foolish

– Sorry, just because I am too amorous (or just because I fall in love too easily)

I love the way he mixed a conversation in Stephen Chow’s Hongkongese movie with Chet Baker’s jazz song. 

They go well together somehow. 

That’s why I love Soundcloud, full of experiments.

Chuyện bình ảnh

Nhân đọc được bài viết sau về Phân tích ảnh nhập môn, từ Miukafoto. Không rõ người viết là ai, nhưng hẳn là có hiểu biết sâu sắc về nhiếp ảnh.

Nhiếp ảnh gia giỏi đơn giản là sẽ không bao giờ bình luận về ảnh của mình. Chẳng để làm gì, họ luôn đứng ngay sau lưng bản thân. Còn nhiếp ảnh gia chưa giỏi, ngược lại, buộc phải học môn nghệ thuật rất khó này rất nhiều năm dài đằng đẵng vì một lý do hết sức đơn giản: những bức ảnh của anh ta không nói và không có khả năng nói được điều gì với khán giả. Thế nên mới cần giải thích về chúng. Vậy thì các lựa chọn ở đây không có nhiều: ảnh biết nói và nhiếp ảnh gia câm, hoặc ảnh câm và nhiếp ảnh gia nói nhiều. Tốt nhất nên câm.

Trừ phi phải kể câu chuyện trong ảnh, càng ngày mình thích viết chú thích ngắn gọn. Không có lý do gì phải viết dài dòng lê thê để mô tả ảnh mình chụp vì bản thân một bức ảnh đã nói thay nhiều điều, từ tâm trạng cho đến ý tưởng. A picture speaks a thousand words.

Mình càng ngày càng có vấn đề trong giao tiếp, tốt nhất là chụp ảnh, vì mình biết con chữ hay lời nói không bao giờ nói hết được.

Và mình thấy mệt mỏi với những bức ảnh có chú thích dài cả trang A4.

Nhưng mình không dám nhận mình là nhiếp ảnh gia giỏi. Thời gian gần đây mình không chụp nhiều, đó là điều tối kị với một người chụp ảnh.

Biết làm sao được. Cầm máy mà chụp thấy không ra hồn thì thôi đừng cầm.

Mạng xã hội là chốn xô bồ, tất cả chỉ đều là cái vỏ bên ngoài. 

Spectre – Radiohead

Hôm rồi phát hiện Radiohead đã từng sáng tác nhạc phim cho series James Bond. Cho tập phim Spectre ra mắt vào năm 2015, nhà sản xuất đã đặt hàng Radiohead cùng nhiều nghệ sĩ khác sáng tác bài hát chủ đề cho bộ phim. Cuối cùng, Writing’s On The Wall của Sam Smith được chọn còn Spectre bị loại vì … “u ám” quá. Nhà sản xuất của nhóm sau này than phiền rằng vì phải tập trung vào Spectre mà Radiohead không thể tập trung vào album A Moon Shaped Pool một thời gian, đối với họ là một sự lãng phí thời gian và năng lượng.

Dù sao, Jonny Greenwood cho rằng vì không được chọn nên Spectre trở thành bài hát của riêng nhóm và họ tự hào rằng có thể hát nó theo ý của mình. Sau khi nhóm tung ra bài hát dưới dạng single vào cuối năm 2015, ai đó đã ghép bài hát vào đoạn phim mở đầu của Spectre để người ta hình dung được nếu bản nhạc cùng tên của Radiohead được chọn, phần thứ 25 của James Bond sẽ trông như thế nào. 

Cảm nhận của mình sau khi xem xong là Spectre của Radiohead phù hợp hơn, nhất là với không khí u ám tương tự của bộ phim. Dù Writing’s On The Wall cũng là một bài hay, nhưng Spectre xứng đáng để được chọn hơn, nhất là sau khi Sam Smith phản ứng trước câu hỏi liệu anh ta đã nghe bản nhạc của Radiohead một cách hợm hĩnh thì mình lại càng mất cảm tình.

Dù gì, mình cũng phải thừa nhận có chút thiên vị vì mình là fan Radiohead và không ưa Sam Smith, hehe.

“Chuyện ấy” dưới mái nhà XHCN

Chả là hôm nay đọc được một bài viết trên New York Times.

Why Women Had Better Sex Under Socialism

Nội dung của bài viết ngắn gọn là nói về chuyện phụ nữ sống dưới chế độ xã hội chủ nghĩa có đời sống tình dục thỏa mãn hơn so với phụ nữ ở các xã hội khác, đặc biệt ở xã hội tư bản. Nguyên nhân được giải thích do chủ nghĩa xã hội đề cao việc “giải phóng phụ nữ”, dẫn đến chế độ phúc lợi xã hội tốt, việc làm được đảm bảo và quyền bình đẳng được thúc đẩy. Điều này giảm áp lực thu nhập và gánh nặng chăm sóc gia đình của người phụ nữ, giúp họ tận hưởng đời sống tình dục tốt hơn so với ở phương Tây, nơi áp lực cạnh tranh cao hơn và phụ nữ không nhận được nhiều hỗ trợ từ chính phủ. 

Phải chăng điều này góp phần giải thích hiện tượng bùng nổ dân số ở Việt Nam từ khoảng nửa sau thế kỉ 20 cho đến nay, bên cạnh các lý do như chiến tranh hay ý thức kế hoạch hóa gia đình? Mình chưa có thời gian nghiên cứu sâu hơn nên hứa hẹn sẽ quay lại vấn đề này cặn kẽ hơn khi có dịp. Nhưng cũng phải thừa nhận tư tưởng về hôn nhân và tình dục của rất nhiều cô, bác mà mình đã từng tiếp xúc không hẳn “truyền thống” như nhiều người từng nghĩ. Nếu như đọc nhiều sách ngày xưa và để ý trong ngôn ngữ hàng ngày thì có thể đoán chuyện ấy của phụ nữ VN giai đoạn trước mở cửa cũng đã rất cởi mở rồi.

Tuy nhiên, nếu đặt dưới góc độ về phúc lợi xã hội và sự giải phóng phụ nữ thì mình cũng muốn so sánh với các nước Bắc Âu xem như thế nào. Dù khác về chế độ chính trị, các chính sách xã hội và vị trí của người phụ nữ ở các quốc gia này cũng tương đối tự do. Liệu họ có cảm thấy thỏa mãn hơn các nước XHCN hay không?

Nay vừa đọc xong thì ghi ra vài dòng. Ghim lại đợi rảnh sẽ đọc thêm về vấn đề này, khá là hay ho và gợi cảm, hehe.