Lonesome Town

Bài này mới nghe được gần đây, trong album nhạc phim The End Of The F****** World. Soái ca share nguyên cái album trong Spotify, mở ra nghe thì có bài này.

Lonesome Town được Baker Night viết, Ricky Nelson trình bày lần đầu năm 1958 và gắn luôn với tên tuổi của Ricky. Ricky chẳng may qua đời sớm do tai nạn máy bay năm 1985, thọ 45 tuổi, thật ngắn ngủi cho một giọng hát nhẹ nhàng mà tình cảm.

Chả hiểu sao nghe bài này lại cứ nhớ về Đà Lạt, cái thị trấn cô đơn như bài hát kể về làm người ta liên tưởng tới cái “thành phố buồn lắm tơ vương có cơn gió chiều lạnh buốt tâm hồn” mà Lam Phương viết về. Có lẽ điểm chung nằm ở chỗ đó là nơi những kẻ thất tình tìm đến để gặm nhấm nỗi cô đơn, để tìm quên những kí ức cũ chăng?

There’s a place where lovers go to cry their troubles away
And they call it lonesome town, where the broken hearts stay
You can buy a dream or two to last you all through the years
And the only price you pay is a heart full of tears

Goin’ down to lonesome town, where the broken hearts stay
Goin’ down to lonesome town to cry my troubles away
In the town of broken dreams the streets are filled with regret
Maybe down in lonesome town I can learn to forget

In the town of broken dreams the streets are filled with regret
Maybe down in lonesome town I can learn to forget 

Thích nhất hai câu cuối.

F1010002

Advertisements

“I fall in love too easily”

– Perhaps you hate me a lot. But why? You smiled to me for 3 times, flirtatiously

– Really? *Huh* Did I smile to you?

– Hey, one more time

– Although I did smiled to you, it is just because you are too foolish

– Sorry, just because I am too amorous (or just because I fall in love too easily)

I love the way he mixed a conversation in Stephen Chow’s Hongkongese movie with Chet Baker’s jazz song. 

They go well together somehow. 

That’s why I love Soundcloud, full of experiments.

Spectre – Radiohead

Hôm rồi phát hiện Radiohead đã từng sáng tác nhạc phim cho series James Bond. Cho tập phim Spectre ra mắt vào năm 2015, nhà sản xuất đã đặt hàng Radiohead cùng nhiều nghệ sĩ khác sáng tác bài hát chủ đề cho bộ phim. Cuối cùng, Writing’s On The Wall của Sam Smith được chọn còn Spectre bị loại vì … “u ám” quá. Nhà sản xuất của nhóm sau này than phiền rằng vì phải tập trung vào Spectre mà Radiohead không thể tập trung vào album A Moon Shaped Pool một thời gian, đối với họ là một sự lãng phí thời gian và năng lượng.

Dù sao, Jonny Greenwood cho rằng vì không được chọn nên Spectre trở thành bài hát của riêng nhóm và họ tự hào rằng có thể hát nó theo ý của mình. Sau khi nhóm tung ra bài hát dưới dạng single vào cuối năm 2015, ai đó đã ghép bài hát vào đoạn phim mở đầu của Spectre để người ta hình dung được nếu bản nhạc cùng tên của Radiohead được chọn, phần thứ 25 của James Bond sẽ trông như thế nào. 

Cảm nhận của mình sau khi xem xong là Spectre của Radiohead phù hợp hơn, nhất là với không khí u ám tương tự của bộ phim. Dù Writing’s On The Wall cũng là một bài hay, nhưng Spectre xứng đáng để được chọn hơn, nhất là sau khi Sam Smith phản ứng trước câu hỏi liệu anh ta đã nghe bản nhạc của Radiohead một cách hợm hĩnh thì mình lại càng mất cảm tình.

Dù gì, mình cũng phải thừa nhận có chút thiên vị vì mình là fan Radiohead và không ưa Sam Smith, hehe.

Non, Je Ne Regrette Rien

La-m-me-edith-piaf-12595040-800-600

“Không, em chẳng hối tiếc gì cả”

Tui nhớ mãi cái đoạn Edith Piaf (do Marion Cotillard thủ vai) cất tiếng hát bài này trong nhà hát ở cuối phim với chất giọng cao vút, nghe mà rợn cả da gà.

Nếu đã sống một cuộc đời đàng hoàng, thì chẳng phải hối tiếc gì cả.

Chờ người

2013 - A moving year-9

Những bài nhạc xưa cũ chưa lúc nào thôi hay và chưa thôi lúc nào gợi nhắc lại nhiều chuyện cũ.

Cũng có thể gần mười năm, hay chỉ mới vài năm, nhưng những đắng cay thuở ấy cho đến bây giờ, mình đã qua không biết bao lần.

“Mười năm trời chẳng thương mình 

để anh thành kẻ bạc tình

cầu xin xin cho mây về vui với gió

dù có qua bao đắng cay

muôn đời ta vẫn chờ nhau…”

Chờ Người

Time In A Bottle

It’s a damn good oldie of 1970s. One of my favorite country songs.

I heard it again from X-Men movie yesterday, but the film doesn’t take me to this song. Since the first time I heard from a collection 11 years ago, it has never fell out of my listening choice.

It must be a coincidence to get back to this song in these days. During my recent trip in Myanmar and Thailand, thanks to the lack of internet, entertainment and companion, I took a lot of time spending on my memory and thoughts. There are some people that I haven’t met for a long time, some people I have lost, some people I have been thinking of recently. All of them were recalled.

The chord of guitar frets in Jim Croce’s warm voice, so does the feeling of remembrance in me.

Time flies, so fast that I can never save in a bottle.