Ở Hamburg, thời gian đã dừng lại

1123

Ít nhất là với những người hâm mộ của Hamburger SV (hay HSV).

Dân Hamburg, hay chính xác hơn là một nửa số dân tự nhận mình là người Hamburg có một niềm tự hào, đội bóng đá Hamburger SV, biệt danh là Khủng long (Der Dinosaurier) hay Quần đùi đỏ (Die Rothosen). Một nửa còn lại dành tình yêu cho FC St.Pauli. HSV thì chơi ở Bundesliga, St.Pauli thì chơi ở Bundesliga 2 (giải hạng nhì của Đức, giống như Championship của Anh hay La Liga B của Tây Ban Nha hay Serie B của Ý hay Ligue 2 của Pháp). So với Bayern Munich hay Dortmund, HSV dù có một bề dày thành tích truyền thống khiêm tốn hơn, suốt 130 năm tồn tại họ đã 6 lần vô địch Đức, 3 cúp Quốc gia Đức (DFB-Pokal), 1 cúp C1 vào năm 1983. Nhưng từ khi Bundesliga ra đời vào năm 1963, HSV là đội bóng duy nhất chưa bao giờ xuống hạng, ngay cả Bayern Munich vốn sừng sỏ như thế cũng không thể giữ được kỉ lục ấy vì tới 1965 họ mới tham gia Bundesliga. HSV cũng là CLB giàu truyền thống thứ 5 của Đức,

Cơ bản mà nói, HSV bây giờ giống Leeds United hay Nottingham Forest của bên Anh ngày trước, từng có một thời quá khứ hào hùng nhưng giờ đây chỉ còn là cái bóng của chính mình. Nhiều năm qua, HSV chật vật để trụ hạng tại Bundesliga. Tính tới mùa giải 2017-2018, HSV đã 2/5 lần kết thúc mùa giải ở vị trí gần bét bảng xếp hạng. Họ trụ hạng thành công nhờ thắng 2 trận play-off trong vòng 5 năm qua. Có cảm giác ở Bundesliga lúc này HSV như một kẻ sống vật vờ, chưa bao giờ là đội mạnh nhưng lại sống dai nhách và ngạo nghễ duy trì sự hiện diện tại giải đấu cao nhất của Đức suốt 55 năm qua. Vậy nên ở sân Volkspark của HSV mới có một bảng đồng hồ điện tử đếm thời gian của họ ở giải đấu này.

Vậy mà chiếc đồng hồ ấy đã dừng lại vào thứ 7 tuần trước, sau vòng đấu cuối cùng của Bundesliga. Đó là một vòng đấu kịch tính, mặc cho Bayern đã vô địch trước vài vòng, cuộc chiến dành vé ra châu Âu và cuộc chiến trụ hạng vẫn chưa đến hồi ngã ngũ. HSV ở cuộc chiến thứ hai, cạnh tranh với Wolfsburg vị trí thứ 16, vị trí để tham dự trận đấu play-off với đội thứ 3 của 2.Bundesliga dành vé chơi ở Bundesliga. HSV không tự quyết được số phận của mình, họ đứng ở vị trí thứ 17, thua Wolfsburg 2 điểm và phải chiến đấu hết mình trong khi cầu cho Wolfsburg thua cuộc trước FC Koln, đội bóng xem như đã rớt hạng.

1_9

HSV thắng Borussia Monchengladbach 2-1, nhưng Wolfsburg cũng thắng Koln 4-1. Và thế là lần đầu tiên sau 55 năm, HSV rớt hạng. Kỉ lục 55 năm ở Bundesliga chấm dứt, toàn sân Volkspark chìm trong khói và tiếng la ó giận dữ, cả đội HSV thất vọng. Quá tam ba bận, HSV không thể lặp lại kì tích trong các năm 2014, 2015 khi họ kết thúc ở vị trí 16 và chiến thắng ở loạt play-off. Đó là kết quả của một mùa giải không thể tệ hơn, 34 trận đấu, 8 chiến thắng và chỉ có 31 điểm. Không có phép màu cho Hamburger SV nữa.

Và bảng đồng hồ điện tử đã dừng lại. Bảng đồng hồ điện tử đã đi vào huyền thoại của Hamburg nay không còn nhảy số tính thời gian nữa. Nó dừng lại ở 54 năm, 261 ngày, 0 giờ, 36 phút và 2 giây. Bảng đồng hồ sẽ dừng ít nhất 1 năm trước khi đếm lại từ con số 0 khi HSV trở lại Bundesliga lần tới.

hsv-uhr

Tối thứ 7 hôm ấy, ở Hamburg có một màu buồn, mặc cho lễ hội sinh nhật cảng Hamburg đang diễn ra rôm rả, những người mặc áo xanh của Hamburg mang gương mặt buồn. Là một người sống ở Hamburg và từng đến xem HSV ngay tại sân Volkspark, tôi cũng cảm thấy chút tiếc nuối. Chẳng ngờ trận thắng Stuttgart 3-1 vào cuối tháng 10 ấy là lần cuối cùng được xem HSV đá ở Bundesliga. Cái không khí sôi nổi cuồng nhiệt vốn có vào cuối tuần giờ cũng sẽ vơi đi phần nào chăng?

HSV sẽ có nhiều việc phải làm vào mùa giải sau nếu muốn quay trở lại Bundesliga. Nhưng trước măt, từ góc nhìn một người xem bóng đá trung lập, việc HSV xuống chơi ở 2.Bundesliga năm sau không hẳn đã là chuyện buồn. Khi HSV chơi ở giải hạng nhì, họ sẽ gặp St.Pauli ít nhất 2 lần trong năm, và thế là trận derby Hamburg sẽ trở lại và bảo đảm sẽ rất hấp dẫn. Nghe giang hồ đồn derby Hamburg cũng rực lửa chả kém gì derby thành Milan, derby Manchester hay derby vùng Merseyside.

Dù sao đi nữa, dân Hamburg vốn lạc quan sau một vài ngày buồn bã đã vui vẻ trở lại. Họ làm party…nhân việc CLB con cưng bị xuống hạng, thậm chí là để vừa uống vừa cầu cho HSV sẽ trở lại Bundesliga. “Chúng ta sẽ trở lại” là câu nói thường thấy ở trên các poster ủng hộ HSV những ngày này, cũng như trong những dòng bình luận của dân Hamburg.

Và sau 2 trận derby Hamburg năm tới, biết đâu bảng đồng hồ ở Volksparkstadion sẽ hoạt động trở lại?  

nintchdbpict000405499902

(Ảnh: nguồn từ Internet)

Advertisements

Một trận bóng

Women's Euro Final - 2017 Aug 6-1

Chủ nhật rồi, 6/8/2017 là ngày diễn ra trận chung kết Giải vô địch bóng đá nữ châu Âu 2017 (Women’s Euro 2017). So với bóng đá nam, bóng đá nữ trên thế giới nhìn chung không nhận được sự quan tâm nhiều, ngay cả ở châu Âu vốn nổi tiếng nam nữ bình đẳng cũng không có nhiều thông tin về giải so với các giải của nam. Ở Việt Nam thì giải này lại càng xa lạ hơn và hầu như không được quan tâm.

Tuy nhiên, trận chung kết tuần rồi lại có sự góp mặt của đội tuyển nữ Đan Mạch, đá với Hà Lan, nước chủ nhà. Thế là tôi lại có dịp đi xem bóng đá ngoài trời ở Aarhus.

Với dân số chỉ hơn 5 triệu người lại chưa bao giờ là một thế lực của bóng đá châu Âu, Đan Mạch từng gây bất ngờ khi đội tuyển bóng đá nam của họ lên ngôi đầu châu Âu vào năm 1992 với tư cách đội thay thế cho Nam Tư do chiến tranh mà bỏ cuộc. Cũng phải lâu lắm rồi bóng đá Đan Mạch mới lọt vào một trận chung kết châu Âu nên lần này người dân Đan Mạch hi vọng đội tuyển bóng đá nữ của họ có thể lặp lại thành tích 25 năm trước của những người đồng nghiệp nam.

Women's Euro Final - 2017 Aug 6-2

Không khí của ngày diễn ra trận chung kết thật sôi động. Chính quyền thành phố cho lắp hẳn một màn hình lớn ở quảng trường. Dù chỉ bóng đá nữ thôi mà cả quảng trường chật cứng, trở thành một ngày hội cuối tuần. Khi trậu đấu diễn ra, không khí không thật sôi động như xem bóng đá ở Việt Nam lắm, lâu lâu mọi người lại ồ lên hoặc suýt xoa khi có một pha bóng bị bỏ lỡ chứ không nghe thấy trống kèn tưng bừng như ở nhà. Tất cả mọi người đều chăm chú cổ vũ cho đội tuyển quốc gia.

Nhưng thật đáng tiếc, kết thúc trận đấu Đan Mạch đã thua Hà Lan 2-4, thế là về nhì. Như vậy là không thể xem cách người dân Đan Mạch ăn mừng như thế nào. Sau trận đấu mọi người đều lặng lẽ về nhà, trả lại Aarhus sự yên tĩnh ngày chủ nhật.

Mình chưa xem chung kết bóng đá nữ có đội tuyển Việt Nam ở nơi công cộng bao giờ. Nhưng hi vọng sẽ có đông đảo người cổ vũ như thế này, không thì bất công với họ lắm.

Women's Euro Final - 2017 Aug 6-6

Khổ thân Moyes

Ảnh

David Moyes vừa bị Manchester United sa thải, thứ ba tuần rồi, sau trận thua vỡ mặt trước Everton. Giọt nước cuối cùng cũng làm tràn ly, Moyes cuối cùng phải ra đi sau 11 tháng huấn luyện. Dù là người được Sir Alex Ferguson chọn, rốt cuộc Moyes cũng chẳng ở được lâu. Lúc biết tin, kẻ thì vui mừng nhưng cũng có người tiếc nuối cho Moyes, giá như ông ta có thời gian lâu hơn để nắm đội bóng, giá như ông ta có thêm lòng tin của mọi người để khẳng định mình thì Man Utd cũng như Moyes không đến nỗi bi đát như bây giờ.

Nhưng thật ra, nếu nhìn từ một góc độ khác, Moyes bị sa thải là điều đáng đế xảy ra. Chuyện ấy làm tôi nhớ lại một bài viết sau đây:

http://rubik24.vn/co-the-ban-khong-muon-tin/

Moyes phải ra đi vì không thể cho người hâm mộ và ban lãnh đạo đội bóng thứ mà người ta cần. Thiên hạ chẳng quan tâm Moyes là 1 HLV giỏi, chẳng quan tâm ông là người tốt, họ chỉ quan tâm ông có mang lại danh hiệu cho đội bóng hay không mà thôi.

Trong cái thời đại bây giờ, sự kiên nhẫn là một điều xa xỉ, không ai có thể cho Moyes sự kiên nhẫn mà người ta từng cho Alex Ferguson 28 năm về trước. Một mùa bóng thất bát đồng nghĩa với việc mất đi hàng đống tiền từ bản quyền truyền hình, quảng cáo… Nhất là khi những ông chủ người Mỹ lúc nào cũng thực dụng, không bao giờ chịu tốn hàng tỉ đô để chờ một ông HLV. Moyes đã làm Man Utd mất hơn 200 triệu USD mùa bóng vừa qua, không tính đến phần tăng lên mà chỉ cần nhân số tiền 200 triệu ấy cho 6 năm hợp đồng là đủ thấy tổn thất lớn đến cỡ nào. Hơn nữa, vị thế của CLB không còn như ngày xưa, khi người ta đạt đến đỉnh cao thì áp lực duy trì nó càng ngày càng lớn, Moyes đã không duy trì được vị thế đó, ra đi là điều hiển nhiên.

Vậy nên dù Moyes rất tốt nhưng chúng tôi cũng phải rất tiếc để chào ông, ông đã không thể đem lại điều mà chúng tôi mong muốn, chưa nói đến những gì tốt đẹp mà ông đã phá vỡ. Cả cầu thủ cũng không tôn trọng ông, ông ở lại làm gì cho thêm đau buồn? Có lẽ quyết định dẫn dắt Man Utd là sai lầm lớn nhất trong sự nghiệp của ông, khi mình không đủ khả năng sống sót trong môi trường nhiều áp lực ấy, trở thành kẻ thất bại là điều hiển nhiên. Khổ thân Moyes, người ta đã chọn nhầm ông và rồi lấy ông làm nơi trút bao giận dữ.

Đội bóng giờ phải làm lại từ đầu, với những con người mới và có thể mang-lại-cho-người-ta-một-thứ-gì-đó tốt đẹp hơn.

Từ chuyện Moyes, ngẫm ra được khối chuyện đời.

Ảnh