Ghi chép từ IJF18

logo_ijf

Festival Báo chí Quốc tế – International Journalism Festival (IJF) là một sự kiện thường niên được tổ chức ở Perugia, Ý. Năm nay là lần thứ 12 được tổ chức, festival là một trong những sự kiện lớn nhất của báo chí Châu Âu cũng như thế giới. Hàng năm, hàng trăm người không chỉ nhà báo mà còn những người hoạt động trong ngành báo chí và các lĩnh vực liên quan quy tụ về đây để chia sẻ và trao đổi các vấn đề chuyên môn cũng như bàn về các xu hướng mới hay tương lai của báo chí thế giới.

Tui có tham gia sự kiện năm nay với vai trò là tình nguyện viên. Ngoài hàng trăm khách mời, hàng ngàn người tham dự thì còn khoảng 300 tình nguyện viên hoạt động trong các nhóm khác nhau để phục vụ cho festival. Ngoài nhóm photography mà tui tham gia, còn có các nhóm khác như social media, web magazine, press hay video… Tham gia làm tình nguyện viên có 2 cái lợi, thứ nhất là bớt được chi phí ăn ở do tình nguyện viên được cho chỗ ở và ăn trưa miễn phí, cái thứ hai là hoạt động tình nguyện viên cho festival được tổ chức không khác gì công tác truyền thông cho một sự kiện quốc tế lớn. Ví dụ như việc có một trung tâm báo chí (press center) phục vụ riêng cho festival, các phiên thảo luận đều được chiếu trực tiếp trên YouTube hay website của festival cập nhật liên tục mỗi ngày bằng hình ảnh, bài viết, video phỏng vấn khách mời. Vì thế áp lực làm việc của tình nguyện viên tương đối lớn với một ngày làm việc từ 6h sáng đến 10h tối. Với sinh viên báo chí, việc làm tình nguyện viên tại festival cho các bạn cơ hội thực hành và có thêm kinh nghiệm đưa tin cho công việc thực tế sau này.

2018 Apr 12 - Backstage-3

Điều hay của festival là hầu như mọi thứ đều miễn phí. Các sự kiện mở cửa miễn phí cho người dân tham gia, các tình nguyện viên và ban tổ chức làm việc trên tinh thần tự nguyện, chính quyền thành phố Perugia tài trợ địa điểm tổ chức và khách mời đến chia sẻ cũng không lấy phí. Cá nhân người viết cho rằng đây là một nỗ lực đáng quý của ban tổ chức nhằm mang báo chí lại gần với người quan tâm hơn. Có những sự kiện mà người tham dự xếp hàng dài hàng giờ để tham dự, không chỉ là người Ý mà còn từ nhiều quốc gia khác, thậm chí từ châu Phi hoặc Nam Mỹ.

2018 Apr 15 - Backstage-7

Một tình nguyện viên chụp hình như tui thì sẽ phụ trách chụp từ 4-6 sự kiện mỗi ngày, một nửa số đó là những sự kiện được tự chọn, còn lại là được sắp xếp. Trong những lúc không có việc, tình nguyện viên được tự do tham dự những phiên thảo luận mình quan tâm. Như đã đề cập ở trên, ngoài những vấn đề về chuyên môn như kinh nghiệm đưa tin, các câu chuyện tác nghiệp, festival còn là nơi để những nhà quản lý, những người có liên quan đến báo chí chia sẻ những xu hướng mới hay trao đổi về tương lại của báo chí thế giới. Tham dự khoảng hơn 20 phiên thảo luận, người viết xin tóm gọn lại vài ghi chép từ festival này.

  1. Liệu MoJo – Mobile Journalism là tương lai của báo chí?

Rất nhiều sự kiện tại IJF18 lần này lấy chủ đề là MoJo. Khi smartphone trờ thành môi trường tương tác chính hiện nay, báo chí bị đặt trước thách thức sống còn phải thay đổi với sự xuất hiện của mạng xã hội. Yusuf Omar, một trong những người tiên phong với Hashtag Your Stories đưa ra giải pháp sử dụng mạng xã hội và xây dựng câu chuyện từ chính cộng đồng. Nhà báo bây giờ không còn là người độc quyền đưa tin, nhưng là người hướng dẫn cộng đồng kể câu chuyện của chính mình qua mạng xã hội như Instagram hay Snapchat. Bằng cách này, người dân có thể trực tiếp nêu ra vấn đề mà nhiều lúc bị “lãng quên” trên báo chí chính thống và đưa câu chuyện dễ tiếp cận hơn.

Phần chia sẻ của Omar có thể xem tại đây:

 

 

Tương tự, đứng về phía của báo chí, hãng tin độc lập NowThis cũng chia sẻ kinh nghiệm đưa tin về một cuộc biểu tình ở Mỹ bằng việc kết hợp mạng xã hội và tác nghiệp tại hiện trường bằng…smartphone. NowThis cũng dựa vào việc xây dựng nguồn tin từ cộng đồng và mạng xã hội để đưa tin về một sự kiện địa phương trước cả CNN. Phần chia sẻ của NowThis còn có bài học kinh nghiệm mà họ rút ra khi thực hiện đưa tin kết hợp mạng xã hội và ghi hình trực tiếp (live stream) tại hiện trường. Đặc biệt, phần chia sẻ này là của một biên tập viên gốc Việt:

 

Cũng là MoJo, trong cuộc đi bộ lúc 6h sáng với Robb Montgomery, vấn đề đưa ra lại là phương thức tác nghiệp với smartphone. Robb hướng dẫn mọi người thực hiện các video phim tư liệu, biên tập và xử lý đều bằng iPhone và iPad. Ông cũng hướng dẫn việc trang bị đồ nghề sao cho gọn nhẹ nhất và dễ dàng nhất với phóng viên, tất cả đều xoay quanh iPhone. Như thế, một phóng viên hiện trường không cần thiết phải dùng thiết bị chuyên dụng vẫn có thể thực hiện phóng sự một cách chuyên nghiệp và chất lượng nhất.

Xem thêm về Robb Montgomery tại SmartFilmSchool.com hoậc hashtag #MoJoTrek

2018 Apr 12 - Sunrise Film Walk-7

MoJo phát triển còn ảnh hưởng đến báo chí địa phương (local journalism), đây là các tờ báo có khu vực phát hành giới hạn trong một khu vực hoặc thành phố. Quy mô nhỏ, số lượng phát hành ít, nguồn lực hạn chế đẩy báo chí địa phương vào tình thế buộc phải thay đổi để sống còn quyết liệt hơn trước thách thức của mạng xã hội, các trang tin và các tờ báo lớn có độ phủ rộng hơn. Phiên thảo luận về chủ đề này là một trong những phiên mình thích nhất tại festival khi những biên tập viên làm việc tại các tòa soạn báo nhỏ chia sẻ cách thức để họ tồn tại hiện nay, từ việc lên online nhưng vẫn duy trì mảng in, tăng tương tác với bạn đọc bằng tranh luận, giảm đưa tin thuần túy, tìm những câu chuyện thật sự gần gũi với độc giả sở tại, tìm kiếm sự trung thành hơn là số lượng người đọc. Điều quan trọng là các báo này xem việc vận hành tờ báo là tìm kiếm một mô hình kinh doanh – business model với một giá trị thương hiệu nhất định.

Ngoài ra, từ buổi này khiến tui quan tâm đến khái niệm “hyper-local”. “Địa phương” – “local” ở đây nên được giới hạn trong phạm vi nào, định nghĩa như thế nào?

Xem phần thảo luận này tại đây:

 

 

 

  1. Dữ liệu và kiểm tra sự thật (Data-driven, Fact-checking)

Một phần lớn thời lượng của festival tập trung vào chủ đề này. “Dữ liệu lớn” – Big Data, đang trở thành từ khóa thời thượng của báo chí thế giới hiện nay. Các sự kiện trong festival tập trung rất nhiều vào việc làm sao khai thác data thật hiệu quả để xây dựng nên sản phẩm báo chí. Trong báo chí hiện đại, vai trò của những tay học IT và khoa học dữ liệu ngày càng lớn trong các tòa soạn. Các hãng media lớn đã xây dựng những ban ngành, cơ sở chuyên trách về dữ liệu. Họ sử dụng công nghệ hiện đại, hợp tác với Google, Facebook, Twitter để thu thập dữ liệu, sau đó xử lý và diễn giải tin tức từ cho những sự kiện đang diễn ra.

Một mặt khác là việc kiểm tra nguồn tin đang ngày càng trở nên quan trọng. Khi tin giả – fake news ngày càng tăng cả về số lượng và độ tinh vi, các tòa soạn phải xây dựng cơ chế kiểm tra sao cho thật hiệu quả và nhanh chóng. Từ những chia sẻ tại festival, có thể thấy fact-checking đang được tự động hóa bằng máy móc và thuật toán. Đây là sự kết hợp khác giữa IT và báo chí trên nền tảng Big Data. Fullfact.org có thể xem là một ví dụ. Ngoài ra các trường đại học cũng tham gia cuộc chơi khi Bill Adair, người sáng lập PolitiFact và hiện là lãnh đạo của Duke Reporters’ Lab từ Đại học Duke mang đến festival những nghiên cứu mới nhất mà team của ông đang thực hiện để xây dựng nền tảng fact-check online trực tiếp cho các tòa soạn, mà mới đây nhất là công cụ SciCheck hay app check Thông điệp liên bang hàng năm của tổng thống Mỹ trực tiếp.

Xem phần chia sẻ của Bill Adair tại đây:

 

  1. Tự động hóa

Có một bản tin nhỏ dịp Olympic mùa đông 2018 tại Hàn Quốc về việc Yonhap – Thông tấn xã Hàn Quốc đã sử dụng robot để viết tin tường thuật kết quả thi đấu của đại hội từ kết quả máy tính gửi về. Điều đó cho thấy hiện nay những tin tức đơn giản, tường thuật đơn thuần đã có thể được thực hiện bằng robot. Tự động hóa báo chí – automated journalism cũng là một trong những xu thế hiện nay khi rất nhiều cơ quan báo chí như DW hay France24 bắt đầu sử dụng robot trong hoạt động đưa tin của mình, như việc kiểm tra nguồn tin hay dịch thuật. Báo YLE của Phần Lan còn chia sẻ cách thức họ sử dụng robot Voitto của mình để sản xuất 380 bản tin trong 1 đêm về cuộc bầu cử ở Phần Lan và làm sao để nhà báo và robot phối hợp với nhau. Robot sẽ làm giảm chi phí sản xuất báo chí xuống thấp khi tiền trả cho phóng viên tác nghiệp không còn nhiều nữa. Như vậy người phóng viên sẽ phải làm gì?

Đây là câu hỏi được tranh luận rất nhiều trong khuôn khổ festival. Tui xin để ngỏ câu trả lời.

Xem phần tranh luận về báo chí tự động tại đây:

 

Ngoài ra, còn rất nhiều những tham luận, các tọa đàm liên quan đến nhiều chủ đề khác nhau tại Festival Báo chí này. Tuy nhiên, vì lười viết và các chủ đề này đều là quan tâm cá nhân nên tui tạm để dành cho các bài khác. 3 vấn đề nêu trên là 3 vấn đề theo tui là quan trọng nhất đối với báo chí hiện nay.

Nhân việc có vụ lùm xùm ở báo TT gần đây, tui cũng chia sẻ một số thảo luận của cánh nhà báo về vấn đề liên quan dưới đây. Câu chuyện quấy rối tình dục không chỉ diễn ra trong môi trường báo chí Việt Nam mà còn ở nhiều nơi trên thế giới. Như vậy các nhà báo nữ quốc tế đối mặt với vấn đề này như thế nào? Ngoài ra, phong trào #MeToo còn được nhìn nhận dưới góc độ pháp luật.

Sexual Harassment in the Newsroom:

 

#USTOO: Sexual Harassment, Gendered Threats and Press Freedom:

 

Legal Issues in Reporting on #MeToo:

 

Mọi người có thể xem tất cả các chương trình và chủ đề tại festival lần này tại đây:

Programme of IJF18

Tất cả các sự kiện đều được ghi hình và phát trực tiếp trên YouTube, để xem lại, mọi người có thể vào channel của IJF để xem những đề tài mình quan tâm:

IJF Channel

Tui hi vọng chia sẻ này có thể giúp ích được cho những ai đang học tập, làm việc trong nghề báo hoặc quan tâm đến báo chí. Tui không hoạt động báo chí ở trong nước nhiều nên không chắc những gì tui thấy và nghe ở Ý có đang là thực tế trong nước không nhưng thôi thì cứ ghi ra ở đây, biết đâu sẽ giúp được ai đó quan tâm.

Perugia, 4/2018

2018 Apr 13 - Backstage-7

 

 

Advertisements

Tết của du học sinh

Bài viết đã được đăng tải trên báo Tuổi Trẻ số ra ngày 9/2/2018. Ngoài ra, bài viết còn có thể được tìm thấy ở đây: https://tuoitre.vn/du-hoc-sinh-ron-rang-mung-nam-moi-20180209152220286.htm

Dưới đây là bản gốc mình viết trước khi gửi cho biên tập, trong bản này có cả đoạn viết về du học sinh ở Hà Lan và một bạn ở Đức về VN ăn tết. Văn phong bản này không được trau chuốt và biên tập kĩ càng. 

Tết của du học sinh

Là một trong những quốc gia có đông đảo du học sinh Việt Nam theo học cũng như có cộng đồng người Việt lớn, sinh viên Việt Nam tại Đức có nhiều hoạt động cho cái Tết xa nhà. Với hội du học sinh Việt Nam tại Hamburg, năm nay các bạn phối hợp cùng với hội người Việt ở Hamburg tổ chức đón Tết. Các bạn sẽ chuẩn bị tiết mục văn nghệ cho chương trình đồng thời giúp đỡ các cô chú chuẩn bị các món ăn truyền thống. Phương, 21 tuổi, sinh viên năm 2 trường Đại học khoa học ứng dụng Hamburg, cho biết khi được tham gia chuẩn bị Tết cùng với mọi người, cùng gói bánh chưng hay chăm nom các em bé con các cô chú làm bạn cảm nhận được không khí gia đình như còn ở nhà. Ngoài ra, các bạn còn đang cùng nhau thực hiện MV “Tết sum vầy” cùng du học sinh Việt Nam ở 11 quốc gia khác để kết nối du học sinh người Việt trên khắp thế giới.

Năm nay, do Tết ở Việt Nam trùng vào kì nghỉ giữa hai học kì nên rất nhiều du học sinh Việt Nam chọn về nhà đón Tết. Với Hương, 23 tuổi, sinh viên năm 2, sau đã trải qua 3 cái Tết nhà thì đây là năm đầu tiên bạn về nhà ăn Tết. “Chắc chắn sẽ rất vui, em sẽ không còn thấy tủi thân khi nhìn gia đình qua Facebook nữa”, Hương chia sẻ. Còn với Phương, vì chọn ở lại dịp Tết này nên Phương dự định sẽ lên chùa của người Việt vào đêm 30 Tết để ăn bữa cơm tất niên và hái lộc đầu năm cho riêng mình.

Ở nhiều nơi không có hội du học sinh Việt Nam, các bạn sinh viên xa nhà vẫn tự xoay sở để có được niềm vui Tết cho riêng mình. Đối với du học sinh Việt Nam ở khắp nơi trên thế giới, dường như việc tụ tập xem chương trình Táo Quân vào ngày 30 Tết đã thành một truyền thống. Đặc biệt là với những du học sinh xa nhà

Vừa chuyển lên Toronto sau khi hoàn thành chương trình thạc sĩ ngành Quản trị kinh doanh ở Canada, với Tuấn Nghĩa, 27 tuổi, Tết năm nay có lẽ sẽ có nhiều thứ mới mẻ để mong đợi. Nhớ lại cái Tết năm ngoái ở Thunderbay, nơi chỉ có khoảng 10 du học sinh Việt Nam, Nghĩa cho biết bạn cùng những nhóm du học sinh người Việt cùng tụ tập tại nhà một thành viên, cùng nhau xem Táo Quân và nấu với nhau một bữa cơm chung. Ở Toronto, nơi có cộng đồng sinh viên Việt Nam lớn Nghĩa hi vọng sẽ có nhiều hoạt động được tổ chức.

Với Trúc Giang, 25 tuổi, đang học Thạc sĩ tại Nijmegen, Hà Lan. Do Tết trùng vào lịch thi nên Giang cùng nhóm bạn quyết định sẽ chỉ tụ tập vào ngày 30 Tết, cùng xem Táo Quân và ăn bữa cơm chung. Tuy vậy, nhóm bạn đã lên danh sách những thứ cần chuẩn bị cho ngày hôm ấy, phân công nhau mua nguyên liệu. Không chỉ có những món truyền thống ngày Tết, mọi người còn nấu những món rất Việt Nam như…cơm tấm sườn chả. Ngoài ra, các bạn còn chuẩn bị pháo hoa để mang ra biển bắn vào ngày 30 Tết. Năm nay, Giang cùng các bạn còn dự định sẽ đi tàu lên Amsterdam để tham gia chương trình do Đại sứ quán Việt Nam tổ chức.

Ngọc Hân, 22 tuổi và Hương Ly, 23 tuổi, nằm trong số những du học sinh đón Tết ở một trong nơi xa xôi nhất, Rovaniemi, Phần Lan, nơi thuộc vùng cực Bắc. Trong cái lạnh dưới âm 20 độ, lựa chọn của hai bạn cùng các bạn người Việt sống cùng nhà là cùng nhau gói bánh chưng và tụ tập xem Táo quân với nhau. Do đã nhờ bạn bè mang theo từ Việt Nam nên cả nhóm có thể gói bánh chưng với lá chuối năm nay. Dĩ nhiên, các bạn cũng không quên gọi điện về nhà cho gia đình. “Dù em rất thèm về Việt Nam, nhớ đồ ăn và ba mẹ, nhớ cảm giác được chăm chút nhưng em thấy rất vui vì có bạn bè cùng mình đón Tết. Quan trọng là mọi người đều cảm thấy vui vẻ và vơi nỗi nhớ nhà cùng nhau”, Ngọc Hân cho biết. Còn với Hương Ly, cái Tết xa nhà đầu tiên làm cảm giác muốn về nhà của bạn lớn hơn bao giờ hết. Để vơi nỗi nhớ nhà, Ly sẽ mua giấy màu và làm hoa đào giả, vừa để trang trí vừa tạo không khí Tết trong căn nhà.

Trong các cuộc phỏng vấn, bao giờ chương trình Táo Quân cũng xuất hiện như là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của du học sinh đón Tết xa nhà. Thói quen tụ tập lại ở nhà của một sinh viên VN, bất kể múi giờ, để xem Táo Quân lúc 20h giờ VN đã trở thành một nét dặc trưng khi du học sinh Việt đón Tết. Chương trình chỉ có tuổi đời 15 năm, nhưng đã trở thành một phần hình thành nên “identity” của Tết Việt, giống như bộ phim hài “Dinner for One” mà người Đức thường xem vào dịp năm mới vậy.

Sẵn kể chuyện năm ngoái. Năm ngoái Tết vào ngay đúng dịp học kì mới bắt đầu ở Aarhus. Đêm 30 Tết là lúc cả lớp Mundus tổ chức…Christmas Party vì đợt nghỉ Giáng sinh mọi người không tụ tập tổ chức được. Ngày hôm sau, đám châu Á trong lớp lại cùng nhau tổ chức bữa tối ăn mừng Lunar New Year. Mỗi đứa tự chuẩn bị một món ăn truyền thống rồi mang đến, sau khi ăn xong thì trao nhau bao lì xì, thế là xem như đã tổ chức Tết, rồi lại quay về với đống bài tập hàng ngày. Cũng từng có chút chạnh lòng.

16265241_10155136089498115_2617295714933923831_n

Sau 1 năm đón Tết xa nhà, cái Tết năm nay ở SG có thể là một cái Tết rất khác, không chỉ là được quay về với không gian quê nhà, mà còn để quan sát nó theo một góc nhìn khác.

“Chuyện ấy” dưới mái nhà XHCN

Chả là hôm nay đọc được một bài viết trên New York Times.

Why Women Had Better Sex Under Socialism

Nội dung của bài viết ngắn gọn là nói về chuyện phụ nữ sống dưới chế độ xã hội chủ nghĩa có đời sống tình dục thỏa mãn hơn so với phụ nữ ở các xã hội khác, đặc biệt ở xã hội tư bản. Nguyên nhân được giải thích do chủ nghĩa xã hội đề cao việc “giải phóng phụ nữ”, dẫn đến chế độ phúc lợi xã hội tốt, việc làm được đảm bảo và quyền bình đẳng được thúc đẩy. Điều này giảm áp lực thu nhập và gánh nặng chăm sóc gia đình của người phụ nữ, giúp họ tận hưởng đời sống tình dục tốt hơn so với ở phương Tây, nơi áp lực cạnh tranh cao hơn và phụ nữ không nhận được nhiều hỗ trợ từ chính phủ. 

Phải chăng điều này góp phần giải thích hiện tượng bùng nổ dân số ở Việt Nam từ khoảng nửa sau thế kỉ 20 cho đến nay, bên cạnh các lý do như chiến tranh hay ý thức kế hoạch hóa gia đình? Mình chưa có thời gian nghiên cứu sâu hơn nên hứa hẹn sẽ quay lại vấn đề này cặn kẽ hơn khi có dịp. Nhưng cũng phải thừa nhận tư tưởng về hôn nhân và tình dục của rất nhiều cô, bác mà mình đã từng tiếp xúc không hẳn “truyền thống” như nhiều người từng nghĩ. Nếu như đọc nhiều sách ngày xưa và để ý trong ngôn ngữ hàng ngày thì có thể đoán chuyện ấy của phụ nữ VN giai đoạn trước mở cửa cũng đã rất cởi mở rồi.

Tuy nhiên, nếu đặt dưới góc độ về phúc lợi xã hội và sự giải phóng phụ nữ thì mình cũng muốn so sánh với các nước Bắc Âu xem như thế nào. Dù khác về chế độ chính trị, các chính sách xã hội và vị trí của người phụ nữ ở các quốc gia này cũng tương đối tự do. Liệu họ có cảm thấy thỏa mãn hơn các nước XHCN hay không?

Nay vừa đọc xong thì ghi ra vài dòng. Ghim lại đợi rảnh sẽ đọc thêm về vấn đề này, khá là hay ho và gợi cảm, hehe.

The story game

IMG_0101

My Mundus Journalism 2016-2018 class had a farewell party yesterday. A small party with pizza, beer and wine delivered with a thoughtful lecture of Hans-Henrik Holm. It was a day full of warmness and love between classmates, since from now on, we will never have a class with 80+ people again, separating altogether into 4 different groups in 4 countries. A bit sad, a bit emotive but we still keep smiling till we say goodbye. Time flies, I’m still feeling the first day at school was just yesterday, or a day from last month.

IMG_0104

At the end, we played a game when every person had to answer a question from a list, telling the story or their perspective about life. My question was:

What do you want people to remember about you?

Well, I’ve never thought about it before. It was hard to think of an answer right away so I decided to give a funny but stupid answer, just for fun. Then on my way cycling home, I spent my time to find the right answer.

And I realize at this time, all I want to be remember is simple, not something heroic or greater than life. If I am asked with this question again, I will answer:

I just want to be remember as a guy who made the people he meets in his life happy, no matter how much he can.

Một nửa giấc ngủ trưa

Chú Nam, hồi vài tháng trước, trong một cuộc gọi điện về nhà của mình, bảo rằng 2 năm học rồi sẽ qua nhanh “như một giấc ngủ trưa”.

Nếu nghĩ như vậy, thì bây giờ mình đã đi được một nửa giấc ngủ trưa.

Tầm gần 3 tuần nữa thôi, thi xong môn cuối cùng là năm học đầu tiên chính thức kết thúc. Còn hôm kia là buổi học cuối cùng ở Aarhus này, môn MJR, vẫn ngủ gật trong giờ như mọi khi và bức hình của buổi học cuối cùng vẫn thiếu mình. Mọi thứ vẫn như cách đây 4 năm trước. Ngày hôm qua là kỉ niệm 4 năm ngày học cuối cùng ở IR, tấm hình đen trắng cắt ra từ clip, được FB nhắc lại. Một sự trùng hợp kì lạ. Cho một tháng 5 lúc nào cũng nhiều kỉ niệm.

580262_10151586701648397_1617945958_n

Chẳng ngờ được, 9 tháng đã qua, thấm thoát. Khi mình còn chưa cảm giác hoàn toàn biết hết về thành phố này, về những con người ở đây, về đất nước này thì lại sắp phải rời đi. Rồi lại phải bắt đầu cuộc sống mới ở một thành phố khác, ít nhất là trong gần 1 năm nữa.

Cảm giác không đầy đủ này, vì thời gian không đủ hay vì người ta đã phí bao nhiêu thời gian ở đây? Thay vì ra ngoài và khám phá lại ở nhà và gặm nhấm những ngày một mình?

And we say goodbye again, when the summer comes.

Thư Aarhus – 3 tháng

img_20161113_200446236

Ngày cuối cùng làm việc ở Kowloon, tôi có chụp lại cái góc ra đồ ăn, nơi có bức phù điêu chợ Bến Thành. Ở nơi này, nó là thứ duy nhất gợi nhắc về Sài Gòn thân thương.

“Sao lại thở dài? Nhớ ai hả?” – Chị Trang, một đồng nghiệp, hỏi.

Tôi lắc đầu. Thật ra cũng không biết phải trả lời thế nào. Tôi định nói là nhớ Sài Gòn, nhưng khi nói nhớ một thành phố thì đã bao hàm việc nhớ rất nhiều người ở thành phố ấy rồi. Thậm chí, người ta còn có thể nhớ về những người đã từng ở Sài Gòn nữa. 

Khi tháng 12 đến, Sài Gòn lại rộn ràng vào mùa Giáng sinh. Tôi lại nhớ cảm giác bước vào quán cà phê đã nghe thấy nhạc Giáng sinh vang lên rộn ràng còn những cửa hàng thì trang trí hai màu đỏ trắng rực rỡ. Nghe kể Cheo Leo cũng bắt đầu mở nhạc Giáng sinh vào mỗi sáng. Giờ này còn ở đó mà lôi Soái ca với Mập địt ra cà phê hút thuốc mỗi sáng thì hết xảy.

Aarhus thì cũng đã vào mùa Noel từ tháng trước. Hôm nay cuối tuần tôi vào phố mới thấy được sự nhộn nhịp của phiên chợ Giáng sinh. Các cửa hàng thì thay nhau giảm giá, đi trên đường thì mùi glogg thoang thoảng trong cánh mũi cùng mùi hạt dẻ nướng thơm lừng. Tôi còn thấy người ta bán cây thông để mang về trang trí, cây thông thật sự chứ không phải loại bằng nhựa như ở xứ nhiệt đới. Ở đây người ta bán cây thông như mình bán cây đào cây mai ngày Tết vậy. Trời thì cũng xuống dưới 0 độ C thường xuyên hơn.

Tôi không thích phải đếm ngày. Nhưng hôm nay là tròn 3 tháng xa nhà. Cảm giác của những ngày “kỉ niệm”, dù vui hay buồn, có thể là điều khó ai tránh được. Hôm trước gọi điện về nhà, chú Nam có bảo “2 năm thì chỉ như một giấc ngủ trưa” thôi. Nếu nghĩ 2 năm tới chỉ là giấc ngủ trưa, thì chắc tôi mới chỉ bước vào giấc mộng.

Nhưng cũng có những giấc mộng lại nằm trong giấc mộng, dạng như Inception vậy, thế là lại phải tìm một con quay để kiểm tra xem liệu mình đang tỉnh hay vẫn đang mơ.

Thư Aarhus – Những ngày nắng

img_20161128_170156.jpg

Mấy ngày cuối cùng của tháng 11, thời tiết ở đây lại thất thường, nhưng theo một hướng tốt hơn. Sau những ngày mưa hay những ngày âm u khó chịu, những ngày nắng đã tới. Dù mùa đông làm ban ngày ngắn lại, trời chỉ có ánh nắng từ khoảng 9 giờ đến 4 giờ chiều, nhưng nhiêu đó cũng đủ để tôi ùa ra đường trong sự khoan khoái. Chắc vì có nắng nên những ngày này thời tiết cũng ấm lên, có những ngày ra đường mà thấy báo 8-9 độ là lòng rất phấn khích rồi.

Ánh nắng mùa đông dịu, không gắt và ấm áp đến nỗi tôi chỉ muốn để nắng chiếu vào mình khi đạp xe trên đường. Ánh nắng chui vào kẽ lá, đổ bóng xuống mặt đường hay qua khung cửa sổ làm những buổi chiều ở thư viện thêm thi vị, kéo tôi ra khỏi những ngày làm bài tập mệt mỏi. Mà có lẽ trời ấm hay có ánh nắng thì tâm trạng của con người khá hơn hẳn. Sau những ngày âm u rầu rĩ, mấy ngày nắng ra đường thì tâm trạng người ta phấn chấn hơn. Phải qua những ngày mưa, ngày ta mới yêu những ngày nắng.

img_20161127_164729.jpg

Và nắng mùa đông như thế làm bình minh hay hoàng hôn trở nên thật đặc biệt. Tôi vẫn hay đứng im lặng ngắm nhìn bầu trời vào khoảng 8 giờ sáng hay 4 giờ chiều, khi bầu trời trong xanh ngả dần sang màu vàng, màu cam rồi màu đỏ. Thứ ánh sáng dịu dàng ấy cùng với tiếng nhạc như xoa dịu người ta những ngày lạnh giá. Như hôm chủ nhật rồi chẳng hạn, cả bọn qua nhà Pei để nấu phở, lúc cuối chiều kéo ra ban công thì Sofia đàn ukelele trong khi cả đám ngồi thẫn thờ nhìn ra khu rừng xa xa có hoàng hôn kéo xuống. Lúc đó lại chỉ muốn ôm một ai đó vào lòng để cùng nhau ngắm thứ hoàng hôn đẹp đẽ đó.

Mùa đông mà cứ đẹp dịu dàng như thế thì hay nhỉ?

img_20161104_175458.jpg