A Too-Perfect Picture

2015 Oct - Giang Pham's-29

Tựa đề là một trong những bài viết về nhiếp ảnh mà mình thích nhất, đăng trên New York Times cách đây 2 năm, viết bởi Teju Cole.

Xem bài viết ở đây: A Too-Perfect Picture.

Bài viết đăng vào thời điểm xảy ra scandal của Steve McCurry, một trong những nhiếp ảnh gia nổi tiếng nhất hiện nay. Steve McCurry chụp cho NatGeo, là tác giả của bức Afghan Girl nổi tiếng. Ông bị phát hiện can thiệp vào hình ảnh của mình, chỉnh sửa thậm chí là thay đổi nội dung các bức ảnh của mình. Chuyện chỉnh sửa thì không ai cấm, nhưng việc thay đổi nội dung ảnh đăng trên báo chí thì là chuyện lớn, nhất là với một người xưng mình là phóng viên ảnh (photojournalist) như Steve. Scandal này nổi một thời gian, sau không biết do ảnh hưởng của Steve quá lớn hay có sự thỏa hiệp của NatGeo mà vụ việc dần lắng xuống, Steve cũng thay đổi danh xưng của mình từ photojournalist ông chuyển sang tự gọi mình visual story-teller.

Scandal của Steve và tranh cãi về giới hạn đạo đức nghề nghiệp của ông thì không bàn ở đây, Trong bài viết của Teju Cole, khía cạnh được nhắc tới nhiều hơn là tư duy ảnh của Steve. Cole chỉ trích tư duy ảnh của Steve, cũng như của một bộ phận truyền thông phương Tây, khi hình ảnh Ấn Độ trong ảnh của Steve không phản ánh cuộc sống thực tế mà chỉ là những khuôn mẫu, những hình ảnh lặp đi lặp lại từ hàng chục năm trước. Đây là tư duy mang đậm định kiến và áp đặt văn hóa, khi những ấn tượng từ quá khứ vẫn còn đọng lại, đóng những hiểu biết về một nền văn hóa, một xã hội trong một cái khung cũ kỹ. Hình ảnh về một nền văn hóa, thay vì được cập nhật cùng với xã hội, lại dừng lại ở những thứ đẹp đẽ, hoang dại và không có ánh sáng văn minh từ hàng chục năm trước. Điều này rất phổ biến trong tư duy phương Tây hiện nay, nhất là những quốc gia có quá khứ thực dân. NatGeo thực tế đã thừa nhận điều này mới đây trong một cuộc bài báo trên The Guardian:

National Geographic: for decades, our coverage was racist

“National Geographic comes into existence at the height of colonialism, and the world was divided into the colonisers and the colonised. That was a colour line, and National Geographic was reflecting that view of the world.”

NatGeo xuất hiện vào thời đỉnh cao của chủ nghĩa thực dân, lúc đó thế giới bị chia hai, hoặc là đi xâm lược hoặc bị xâm lược. Đó là một ranh giới rõ ràng và NatGeo phản ánh thế giới quan lúc bấy giờ.

Đó là thế giới quan của những kẻ đi xâm lược, xem mình là bậc khai sáng văn minh cho các quốc gia thuộc địa. Tiếc thay, thế giới quan này hiện nay vẫn còn tồn tại trong suy nghĩ của nhiều người phương Tây. Nhân vấn đề này, mình nhớ tới cuộc tranh luận nửa năm trước về ảnh của Rehahn, một nhiếp ảnh gia người Pháp nổi tiếng với những tấm ảnh về Việt Nam, phản ánh một tư duy tương tự. 

Matca đặt ra vấn đề ở đây: Thấy gì sau những “nụ cười ẩn giấu” của Réhahn?

Nhìn rộng ra, truyền thông thế giới khi nhìn vào một quốc gia đã luôn có sẵn một định kiến, một ấn tượng cố định về quốc gia đó, như khi nói về Việt Nam, người ta luôn nói về chiến tranh chẳng hạn. Đây là thứ rất khó để thay đổi khi hệ thống giáo dục và truyền thông cứ ra rả vào đầu người ta những thứ có sẵn như thế. Nó thậm chí ảnh hưởng đến tâm thế của người ta khi đi du lịch hoặc đến làm việc tại một quốc gia khác. Vụ của Dan Heuer gần đây là một ví dụ.

Quay lại chuyện ảnh ọt, tư duy đóng khung cũng là thứ tồn tại trong nhiếp ảnh Việt Nam, việc này thì nhiều người đã nói. Người ta chạy theo rập khuôn những hình ảnh áo dài, người dân tộc thiểu số, đồi cát hay đồng quê mãi mà không biết mình đã vô tình xây dựng một ấn tượng về Việt Nam sai lệch trong mắt người xem ảnh nước ngoài.

Vậy nên mình đồng ý với Teju Cole, khi nhiếp ảnh phải phản ánh được hơi thở đương đại, phải cập nhật được những thay đổi của xã hội. Những gì đã qua, những huy hoàng của quá khứ, hãy xếp lại vào thành một bộ sưu tập để lâu lâu lật lại thay vì bấu víu lấy nó và biến nó thành một thứ ảo ảnh.

What honors those we look at, those whose stories we try to tell, is work that acknowledges their complex sense of their own reality. 

Advertisements

Tết của du học sinh

Bài viết đã được đăng tải trên báo Tuổi Trẻ số ra ngày 9/2/2018. Ngoài ra, bài viết còn có thể được tìm thấy ở đây: https://tuoitre.vn/du-hoc-sinh-ron-rang-mung-nam-moi-20180209152220286.htm

Dưới đây là bản gốc mình viết trước khi gửi cho biên tập, trong bản này có cả đoạn viết về du học sinh ở Hà Lan và một bạn ở Đức về VN ăn tết. Văn phong bản này không được trau chuốt và biên tập kĩ càng. 

Tết của du học sinh

Là một trong những quốc gia có đông đảo du học sinh Việt Nam theo học cũng như có cộng đồng người Việt lớn, sinh viên Việt Nam tại Đức có nhiều hoạt động cho cái Tết xa nhà. Với hội du học sinh Việt Nam tại Hamburg, năm nay các bạn phối hợp cùng với hội người Việt ở Hamburg tổ chức đón Tết. Các bạn sẽ chuẩn bị tiết mục văn nghệ cho chương trình đồng thời giúp đỡ các cô chú chuẩn bị các món ăn truyền thống. Phương, 21 tuổi, sinh viên năm 2 trường Đại học khoa học ứng dụng Hamburg, cho biết khi được tham gia chuẩn bị Tết cùng với mọi người, cùng gói bánh chưng hay chăm nom các em bé con các cô chú làm bạn cảm nhận được không khí gia đình như còn ở nhà. Ngoài ra, các bạn còn đang cùng nhau thực hiện MV “Tết sum vầy” cùng du học sinh Việt Nam ở 11 quốc gia khác để kết nối du học sinh người Việt trên khắp thế giới.

Năm nay, do Tết ở Việt Nam trùng vào kì nghỉ giữa hai học kì nên rất nhiều du học sinh Việt Nam chọn về nhà đón Tết. Với Hương, 23 tuổi, sinh viên năm 2, sau đã trải qua 3 cái Tết nhà thì đây là năm đầu tiên bạn về nhà ăn Tết. “Chắc chắn sẽ rất vui, em sẽ không còn thấy tủi thân khi nhìn gia đình qua Facebook nữa”, Hương chia sẻ. Còn với Phương, vì chọn ở lại dịp Tết này nên Phương dự định sẽ lên chùa của người Việt vào đêm 30 Tết để ăn bữa cơm tất niên và hái lộc đầu năm cho riêng mình.

Ở nhiều nơi không có hội du học sinh Việt Nam, các bạn sinh viên xa nhà vẫn tự xoay sở để có được niềm vui Tết cho riêng mình. Đối với du học sinh Việt Nam ở khắp nơi trên thế giới, dường như việc tụ tập xem chương trình Táo Quân vào ngày 30 Tết đã thành một truyền thống. Đặc biệt là với những du học sinh xa nhà

Vừa chuyển lên Toronto sau khi hoàn thành chương trình thạc sĩ ngành Quản trị kinh doanh ở Canada, với Tuấn Nghĩa, 27 tuổi, Tết năm nay có lẽ sẽ có nhiều thứ mới mẻ để mong đợi. Nhớ lại cái Tết năm ngoái ở Thunderbay, nơi chỉ có khoảng 10 du học sinh Việt Nam, Nghĩa cho biết bạn cùng những nhóm du học sinh người Việt cùng tụ tập tại nhà một thành viên, cùng nhau xem Táo Quân và nấu với nhau một bữa cơm chung. Ở Toronto, nơi có cộng đồng sinh viên Việt Nam lớn Nghĩa hi vọng sẽ có nhiều hoạt động được tổ chức.

Với Trúc Giang, 25 tuổi, đang học Thạc sĩ tại Nijmegen, Hà Lan. Do Tết trùng vào lịch thi nên Giang cùng nhóm bạn quyết định sẽ chỉ tụ tập vào ngày 30 Tết, cùng xem Táo Quân và ăn bữa cơm chung. Tuy vậy, nhóm bạn đã lên danh sách những thứ cần chuẩn bị cho ngày hôm ấy, phân công nhau mua nguyên liệu. Không chỉ có những món truyền thống ngày Tết, mọi người còn nấu những món rất Việt Nam như…cơm tấm sườn chả. Ngoài ra, các bạn còn chuẩn bị pháo hoa để mang ra biển bắn vào ngày 30 Tết. Năm nay, Giang cùng các bạn còn dự định sẽ đi tàu lên Amsterdam để tham gia chương trình do Đại sứ quán Việt Nam tổ chức.

Ngọc Hân, 22 tuổi và Hương Ly, 23 tuổi, nằm trong số những du học sinh đón Tết ở một trong nơi xa xôi nhất, Rovaniemi, Phần Lan, nơi thuộc vùng cực Bắc. Trong cái lạnh dưới âm 20 độ, lựa chọn của hai bạn cùng các bạn người Việt sống cùng nhà là cùng nhau gói bánh chưng và tụ tập xem Táo quân với nhau. Do đã nhờ bạn bè mang theo từ Việt Nam nên cả nhóm có thể gói bánh chưng với lá chuối năm nay. Dĩ nhiên, các bạn cũng không quên gọi điện về nhà cho gia đình. “Dù em rất thèm về Việt Nam, nhớ đồ ăn và ba mẹ, nhớ cảm giác được chăm chút nhưng em thấy rất vui vì có bạn bè cùng mình đón Tết. Quan trọng là mọi người đều cảm thấy vui vẻ và vơi nỗi nhớ nhà cùng nhau”, Ngọc Hân cho biết. Còn với Hương Ly, cái Tết xa nhà đầu tiên làm cảm giác muốn về nhà của bạn lớn hơn bao giờ hết. Để vơi nỗi nhớ nhà, Ly sẽ mua giấy màu và làm hoa đào giả, vừa để trang trí vừa tạo không khí Tết trong căn nhà.

Trong các cuộc phỏng vấn, bao giờ chương trình Táo Quân cũng xuất hiện như là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của du học sinh đón Tết xa nhà. Thói quen tụ tập lại ở nhà của một sinh viên VN, bất kể múi giờ, để xem Táo Quân lúc 20h giờ VN đã trở thành một nét dặc trưng khi du học sinh Việt đón Tết. Chương trình chỉ có tuổi đời 15 năm, nhưng đã trở thành một phần hình thành nên “identity” của Tết Việt, giống như bộ phim hài “Dinner for One” mà người Đức thường xem vào dịp năm mới vậy.

Sẵn kể chuyện năm ngoái. Năm ngoái Tết vào ngay đúng dịp học kì mới bắt đầu ở Aarhus. Đêm 30 Tết là lúc cả lớp Mundus tổ chức…Christmas Party vì đợt nghỉ Giáng sinh mọi người không tụ tập tổ chức được. Ngày hôm sau, đám châu Á trong lớp lại cùng nhau tổ chức bữa tối ăn mừng Lunar New Year. Mỗi đứa tự chuẩn bị một món ăn truyền thống rồi mang đến, sau khi ăn xong thì trao nhau bao lì xì, thế là xem như đã tổ chức Tết, rồi lại quay về với đống bài tập hàng ngày. Cũng từng có chút chạnh lòng.

16265241_10155136089498115_2617295714933923831_n

Sau 1 năm đón Tết xa nhà, cái Tết năm nay ở SG có thể là một cái Tết rất khác, không chỉ là được quay về với không gian quê nhà, mà còn để quan sát nó theo một góc nhìn khác.

Chuyện cái tổ chim

(Thật ra trên bài viết đăng tải trên Barcode tháng 7/2017 và trên Facebook đều dùng từ “chuồng chim”. Sau đó ở đây mình nghĩ lại, dùng từ “tổ chim” có vẻ nghe “đỡ lúa” hơn, nghe “sang” hơn nên dùng “tổ chim” ở đây để thử nghiệm, hehe. Tuy nhiên, bản thân mình cũng tự phân vân không biết là “chuồng chim” hay “tổ chim” nghe đúng hơn, vì theo mình “tổ chim” thì mang tính tự nhiên, do chim tự làm hơn, còn “chuồng chim” thì chắc chắn là do con người tạo ra.

Bài viết trên Barcode Magazine ngày 6/7/2017. Link tại đây

Chuyện này xảy ra từ vài tháng trước.

Ở trên đường Pasteur, gần khúc giao với đường Tôn Thất Thiệp, ở ngay đền thờ Ấn giáo, có một con hẻm nhỏ.

Trong con hẻm đó có một tổ chim bồ câu.

20626168_10155516335298397_7029307150932302165_o

Đó là một cái tổ lớn gồm hàng trăm hốc nhỏ, được xây dính vào tường bằng gạch đỏ. Tổ chim nằm kế một cửa hàng chuyên bán đồ nội thất cổ sưu tầm, được che bóng bởi một cái cây già chắc đã phải gần trăm tuổi, cùng chia sẻ chung bức tường với nó.

Tôi phát hiện con hẻm nhỏ yên tĩnh này vài năm trước, trong một lần tình cờ đi lang thang chụp ảnh vào ngày nghỉ. Đó là một góc khuất thú vị ở Sài Gòn mà không phải ai cũng biết, dám cá rằng những trang web chuyên về địa điểm check-in cho giới trẻ cũng chưa hề đề cập đến nơi này. Đứng ở đây vào một ngày đẹp trời, có lúc bạn sẽ thấy hàng chục chú chim bồ câu bay đến, lấp ló giữa hàng trăm cái chuồng nhỏ, bỏ mặc bạn đang ngẩn ngơ để vui đùa như đang ở nhà của chúng. Có một dòng chữ ở dưới, ghi rằng “tổ chim bồ câu từ năm 1920”, không biết có thật là từ 1920 hay không nhưng rõ ràng chất liệu gạch, lối xây dựng cho thấy tổ chim đã được xây dựng từ rất lâu. Không ai biết rõ ai là người đã xây tổ chim, nhưng những người ở trong con hẻm này cũng khẳng định thứ này đã được xây từ thời còn thuộc Pháp.

Cách đây vài tuần, tôi tình cờ đọc được một bài viết về cái tổ chim bồ câu này, viết bằng tiếng Anh, trên Saigoneer, một trang tin dành cho người nước ngoài đang sinh sống tại Sài Gòn. Bài viết có tựa đề “Những ngày cuối cùng của tổ chim bồ câu”. Ngạc nhiên, tôi vào đọc thì thấy bức ảnh tổ chim đã bị đập dang dở, kèm câu chuyện của người đàn ông đã sống cạnh tổ chim 20 năm. Không rõ lí do chính xác tại sao tổ chim lại bị đập, bài viết chỉ đoán rằng do khu vực này bị giải tỏa để xây dựng tòa nhà mới nên tất cả kiến trúc cũ ở đây đều bị tháo dỡ. Tôi thử làm một cuộc tìm kiếm nhỏ trên những trang tin tiếng Việt khác, kết quả là không có tờ báo nào viết về nơi này. Tổ chim bồ câu chỉ tồn tại trong cuộc thảo luận trên một diễn đàn nọ, và trong một bài blog hoài niệm về Sài Gòn của một Việt kiều xa xứ.

20545439_10155516338883397_2738622193504782914_o
Ảnh: Lee Starnes

Tôi giật mình lục lại đống hình của mình trong ổ cứng, cuối cùng tìm lại được một tấm ảnh duy nhất chụp tổ chim vào một ngày hè. Tấm hình phim năm nào giờ trở thành vật lưu giữ duy nhất kí ức của tôi về cái tổ chim bồ câu bằng gạch, có hàng trăm hốc nhỏ, nằm cạnh cái cây già trong một con hẻm ở ngay trung tâm Sài Gòn. Thật khó để tìm được một nơi như thế này giữa một Sài Gòn đang thay da đổi thịt từng ngày, nơi mà bạn có thể trốn vào giữa buổi trưa, tránh khỏi khói bụi và nắng nóng gần 40 độ C để ngồi dưới bóng cây ngắm lũ chim bồ câu và tận hưởng chút yên tĩnh hiếm hoi ở thành phố ồn ào này.

Ở một thành phố lớn như Sài Gòn, nếu chịu khó mày mò, người ta sẽ tìm được rất nhiều góc nhỏ như thế. Mỗi góc nhỏ lại có một điều gì đó thú vị, một công trình gì đấy, một nhân vật nào đấy, một câu chuyện nào đó đủ để những kẻ sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn hay đã trót yêu Sài Gòn lại hiểu thêm về thành phố của mình hơn. Chúng là những mảnh ghép tạo nên phần hồn của thành phố, cái phần giá trị mà chỉ những ai thật sự yêu thành phố này mới có thể hiểu được. Những chỗ như thế này, người ta thường không quan tâm đến, phần vì nó không đủ giá trị để trở thành di sản, phần vì nó không đủ hấp dẫn để làm thương mại, chỉ lặng lẽ tồn tại từ năm này qua năm khác, trở thành điểm đến của những kẻ yêu Sài Gòn và thích lang thang và âm thầm chấp nhận số phận khi người ta nghĩ ra một dự án mới sinh ra tiền ở đấy.

Nghĩ đến mà thấy tiếc, giá mà tôi còn ở Sài Gòn lúc này thì sẽ tranh thủ chạy ra chụp chút hình ảnh của phần tổ chim còn sót lại. Thế là một góc thú vị nữa của Sài Gòn đã ra đi, sau bao nhiêu góc thú vị khác đã phải nhường chỗ cho quá trình hiện đại hóa của thành phố. Tôi sợ rằng mai sau khi trở về, những góc nhỏ mà tôi đã từng lang thang sẽ không còn nữa, chỉ còn lại cảm giác lạ lẫm khi đứng giữa những khu mua sắm hiện đại, nơi mà tôi có thể tìm thấy ở bất kì thành phố lớn nào khác trên thế giới.

Tôi tự hỏi sẽ còn bao nhiêu góc nhỏ như thế này biến mất trong những năm tới, khi những giá trị tinh thần, lịch sử và văn hóa không còn đủ sức chống lại sức hút của lợi nhuận và vẻ hào nhoáng của hiện đại hóa. Tôi tự hỏi phần hồn của Sài Gòn, sẽ còn lại gì trong cơn chuyển mình của thành phố?

Dĩ nhiên, một mình tôi không trả lời được.

20617060_10155516342518397_1070435560892663507_o

Nghĩ lại từ việc tổ chim, lại thêm một lần nữa tự nhủ sau này đã muốn làm gì hay chụp gì thì phải làm ngay và luôn, chứ cứ chần chừ mãi thể nào cũng lại phải tiếc nuổi một ngày nào đấy khi không còn cơ hội nữa.

Tháng 4/2017

Tham khảo:

Bài viết trên Saigoneer.

Bài viết của một Việt kiều về chuồng chim.

“Thế kỉ 21 ai ai cũng buồn…”

saigon-156

Thỉnh thoảng mình hay lang thang Soundcloud để tìm nhạc. Trái với Zing Mp3 hay Nhaccuatui, Soundcloud là lãnh địa của dân underground, là nơi những nghệ sĩ tự do thể hiện mình. Không thị trường, không bảng xếp hạng, không lăng xê, không ồn ào nhưng “chất”, Soundcloud là nơi để thử nghiệm những ý tưởng bất chợt, những sáng tác đậm đà cái “tôi” của tác giả. Nhiều năm qua, Soundcloud trở thành một dòng chảy ngầm độc đáo trong làng nhạc Việt, là nơi tìm đến của những kẻ yêu nhạc đã quá chán nản với loại nhạc thị trường nhan nhản ở các quán xá và giới showbiz Việt ồn ào khoa trương. Người ta có thể tìm thấy ở đây những bản nhạc rất “lạ”, dù từ những nghệ sĩ vô danh thường chỉ hát ở quán cafe hay là những người đi làm bình thường nhưng yêu âm nhạc nhưng ca từ sâu sắc và giai điệu mộc mạc.

Nói dông dài về Soundcloud như thế chỉ để bảo cái tựa đề này nằm trong một bài hát mình mới mò ra sáng nay. Nhân vụ đêm qua Sài Gòn “thất thủ” trong trận lụt sau mưa và dân tình lên mạng ca thán, cộng thêm thời gian qua lòng người buồn phiền, nghe ca từ mới thấm làm sao.

Thế kỉ 21 buồn – Kiên

Sáng thức giấc tôi đi trên đường
Và thấy những khuôn mặt đó
Dài nghêu
Họ bịt kín từ chân lên đầu
Và chẳng ai thèm nhìn nhau
Dù 1 giây
Tôi lướt qua biết bao nhiêu người
Mà chẳng có ai thèm hé
Nụ cười
Và thân xác họ cứ hao gầy
Gặm nhấm nỗi buồn thời nay.

Thế kỉ 21 ôi ai cũng buồn! Lạ thế
Như là 1 lũ zombie vô hồn
Ngộ ghê!
Ế ê ế ê

Có tiếng nấc phía bên kia bàn
Và tiếp theo sau là tiếng
Thở than
1 cô gái vừa mới xa nhà
Và thằng bé thiếu đi ng cha

Trên phố kia có 2 ông bà
Và đứa con trai giờ đã lìa xa
Họ tìm thấy cậu ta bên đường
Và 1 chiếc xi lanh còn vương
Mùi máu

Người Ta
Chỉ biết sống cho riêng mình
Rồi Khi
Chỉ còn thấy nhau qua những tấm hình
Nhận Ra
Lạc lõng cô đơn suốt đời
Nhìn Quanh
Còn có ai đâu mà cười?”

Thế kỉ 21 buồn – Kiên.

April, please be nice!

Ta Chi Nhu-1

I have experienced a hard March, truly hard, as usual in the last 4 years. But I also believe that things always get better when it comes to April.

April is a nice month to me, at least I don’t remember any sad stories related to this month.

There is an unexpected opportunity arrived in the very first days of April this year, from my Flickr. And last night conversation gave me some confidence and belief to take this opportunity.

Hope everything will be fine, even problems I am facing now shall pass. 

Canon Photomarathon 2014

My 4th time participating in this photo competition. It was a fun day running around the city to shoot upon 3 given themes in limited time. 

Here are 3 photos that I submitted:

1. 1st theme: Home sweet home

I asked Yan Ming, one of my close sisters from USSH to help me, she was at home with her husband at that time. Luckily they were so nice and helpful helping me finish this theme.

Saigon-137

2. 2nd theme: Lives in small lanes

I was wandering in small alleys at Do Thanh Residents. Then accidentally I saw a narrow lane, then a black shadow moving. Curiously, I tried to approach that shadow. An very old woman. She was leaning against the wall, tried to walk slowly to her small house, which was also small, dark and messy. She seemed to live alone there. I took one or two shots, then she turned her head and looked at me. That was a curious but fearful look, which haunted me.

Saigon-136

3. 3rd theme: Rush

I was quite tired so I decided to finish it soon. It was a bus station outside the organized venue where I shot commuters getting on the bus. A commuter hurriedly got on the bus when it stopped for seconds, a hand of a bus ticket seller pulled his back in order that bus door could close earlier. It reminded me of days in Thu Duc Campus.

Saigon-135

And though I didn’t win any prize as always, I enjoyed myself with friends and took pride of what I took in that day.

A “Phontography” challenge

“Phontography” means photography with a mobile phone.

I don’t know when this definition appears, maybe since when people give birth to modern smartphones with integrated high-quality camera. Together with numerous editing apps and the domination of social networks, this innovation changed how we take photos. People take a photo, mostly in selfie, then use their favorite filter in any editing app to make the photo look best, then post it on social networks to share and gain “likes”. That’s how we do with phontography.

However, some people take phontography as a new kind of photography.Taking advantage of light-weighted phones, easy-to-use editing apps and simple usage, they try to create great photos from smartphones.  I am now among those guys. Since purchasing my cheap Lumia 625 a year ago, I have been keen on taking photos with this phone, and using simple filters of Instagram to retouch. Results are not bad, especially when I have received some positive feedbacks from followers.

Below is a challenge of phontography. I was given a phone one month ago to take photos as a trial for a new phone. I chose the lantern street in District 5 as my challenge theme. Well, truly to say, this was not a good phone to use in low light condition. Unfriendly operation and slow focus took me more time on my subjects, sometimes missed my moments. However, these obstacles could be seen as another challenge in phontography.

Let’s see how the results are, when I see the world with another different and unfamiliar tool. When post-processing these photos, I tried to retouch at the lowest level in order to keep the color and details as original.

Mobistar-Lantern Street-5

Mobistar-Lantern Street-73

Mobistar-Lantern Street-71

Mobistar-Lantern Street-70

Mobistar-Lantern Street-65

Mobistar-Lantern Street-61

Mobistar-Lantern Street-58

Mobistar-Lantern Street-48

Mobistar-Lantern Street-46

Mobistar-Lantern Street-45

Mobistar-Lantern Street-37

Mobistar-Lantern Street-33

Mobistar-Lantern Street-28

Mobistar-Lantern Street-24

Mobistar-Lantern Street-18

See more at: https://www.flickr.com/photos/gk2102/sets/72157647672081197/